Người mẹ cầm súng
Người mẹ cầm súng là truyện ký nổi tiếng của nhà văn Nguyễn Thi, sáng tác năm 1965. Tác phẩm được viết dựa trên nguyên mẫu nữ anh hùng Nguyễn Thị Út (Út Tịch) – người phụ nữ miền Nam vừa nuôi con vừa trực tiếp cầm súng chiến đấu chống Mỹ. Đây là một trong những tác phẩm tiêu biểu viết về hình tượng người mẹ Việt Nam anh hùng trong thời kỳ kháng chiến chống Mỹ.
hị Út Tịch, tên thật là Nguyễn Thị Út, sinh năm 1931 tại huyện Cầu Kè, tỉnh Trà Vinh. Tuổi thơ của chị gắn liền với cảnh nghèo khó, phải đi làm thuê từ nhỏ. Chính những tháng ngày cơ cực ấy đã hun đúc trong chị lòng yêu nước và ý chí đấu tranh giải phóng dân tộc.
Lớn lên, chị tham gia cách mạng, làm giao liên, trinh sát rồi trở thành nữ du kích nổi tiếng của vùng đồng bằng Nam Bộ. Sau khi lập gia đình, chị sinh năm người con. Dù cuộc sống còn nhiều thiếu thốn, chị vẫn vừa chăm sóc các con, vừa trực tiếp tham gia chiến đấu.
Trong những trận càn ác liệt của quân địch, chị luôn là người xung phong đi đầu. Chị tham gia hàng chục trận đánh lớn nhỏ, nhiều lần lập chiến công xuất sắc. Đồng đội khâm phục tinh thần gan dạ của chị bởi dù đang mang thai hay nuôi con nhỏ, chị vẫn không rời vị trí chiến đấu.
Có người từng khuyên chị:
"Ở nhà chăm con đi, đợi các con lớn rồi hãy đánh giặc."
Chị kiên quyết trả lời bằng câu nói đã trở thành bất hủ:
"Còn cái lai quần cũng đánh."
Câu nói ngắn gọn ấy thể hiện ý chí sắt đá, quyết tâm chiến đấu đến cùng vì độc lập của dân tộc.
Nhà văn Nguyễn Thi đã nhiều lần gặp chị Út Tịch, lắng nghe những câu chuyện đời thường nhưng đầy xúc động của người mẹ năm con. Từ đó, ông viết nên truyện ký "Người mẹ cầm súng", tái hiện chân thực hình ảnh người phụ nữ Nam Bộ kiên cường, giàu đức hy sinh và lòng yêu nước.
Ngày 27/11/1968, trong một trận chiến tại Kiên Giang, chị Út Tịch anh dũng hy sinh khi mới 37 tuổi. Cuộc đời ngắn ngủi nhưng rực rỡ của chị đã trở thành biểu tượng của người phụ nữ Việt Nam trong thời kỳ chống Mỹ cứu nước



