Bài viết

Người mẹ cầm súng

Nguyễn Thị Út – Người mẹ cầm súng

Hải Phòng18/07/2026Trần Thị Thu Hằng (Đoàn các Cơ quan Đảng thành phố)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Nguyễn Thị Út, thường được gọi là Út Tịch, sinh ra trong một gia đình nghèo ở vùng quê Trà Vinh. Từ nhỏ, chị đã phải đi ở đợ, sống những ngày tháng cơ cực và chứng kiến cảnh người dân bị áp bức. Khi cách mạng về làng, chị tham gia du kích, từ một người phụ nữ nghèo trở thành một chiến sĩ gan dạ của vùng sông nước Nam Bộ.

Út Tịch vừa chiến đấu, vừa làm mẹ. Những lúc đơn vị có nhiệm vụ, chị gửi con cho đồng đội hoặc người thân rồi mang súng lên đường. Chị tham gia chống càn, phục kích và vận động quần chúng. Cái khó của chị không chỉ là đối mặt với bom đạn, mà còn là nỗi day dứt của một người mẹ phải xa những đứa con còn nhỏ.

Khi được hỏi nếu không còn quần áo lành lặn để đi đánh giặc thì sẽ làm gì, chị trả lời bằng câu nói trở thành biểu tượng: “Còn cái lai quần cũng đánh!”. Đó không phải sự liều lĩnh nhất thời, mà là ý chí của người phụ nữ đã hiểu rằng nếu quê hương chưa được giải phóng thì các con mình cũng không thể có một cuộc đời bình yên.

Năm 1965, chị được tuyên dương Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân. Tháng 11 năm 1968, Út Tịch hy sinh trong chiến đấu. Những đứa con của chị mất mẹ, nhưng đất nước có thêm hình ảnh bất tử về một người mẹ Nam Bộ.

Cuộc đời Út Tịch được nhà văn Nguyễn Thi ghi lại trong tác phẩm “Người mẹ cầm súng”. Qua năm tháng, chị vẫn hiện lên vừa gần gũi, vừa phi thường: một người mẹ biết yêu con tha thiết nên càng quyết tâm cầm súng bảo vệ tương lai của con mình.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn