NGƯỜI MẸ CẦM SÚNG – NGUYỄN THỊ ÚT (ÚT TỊCH)
NGƯỜI MẸ CẦM SÚNG – NGUYỄN THỊ ÚT (ÚT TỊCH)
Có những người phụ nữ bước vào chiến tranh khi trong tay còn đang bế một đứa trẻ.
Nguyễn Thị Út, người con gái Nam Bộ mà mọi người thường gọi bằng cái tên thân thương Út Tịch, là một người như thế.
Tuổi thơ của chị không có nhiều bình yên. Chiến tranh đến với quê hương, với xóm làng, với từng mái nhà. Người dân phải sống giữa những ngày tháng bất an. Và cũng từ đó, cô gái trẻ Nguyễn Thị Út sớm tham gia hoạt động cách mạng.
Nhưng điều khiến tôi xúc động nhất khi nghĩ về chị không phải hình ảnh một người phụ nữ cầm súng.
Mà là hình ảnh một người mẹ.
Chị có những đứa con nhỏ.
Làm mẹ trong thời bình đã có biết bao lo toan. Làm mẹ giữa chiến tranh lại càng khó khăn gấp bội. Người mẹ ấy phải sống giữa những cuộc càn quét, phải lo cho con, lo cho đồng đội và lo cho nhiệm vụ.
Có những lúc chị phải gửi con lại cho người thân, rồi quay trở lại với công việc cách mạng.
Tôi cứ tự hỏi:
Những lúc rời xa con, người mẹ ấy có nhớ con không?
Chắc chắn là có.
Có người mẹ nào lại không nhớ con?
Nhưng tình yêu của chị dành cho những đứa con riêng đã hòa vào tình yêu dành cho quê hương.
Chị hiểu rằng nếu đất nước chưa có hòa bình, những đứa trẻ hôm nay cũng khó có được một tuổi thơ bình yên.
Vì vậy, chị bước tiếp.
Người phụ nữ ấy vừa là mẹ, vừa là người chiến sĩ.
Trong chiến tranh, chị không phải một con người không biết sợ. Chị cũng có những nỗi lo, những phút nhớ con, những mong muốn rất đời thường.
Chính điều đó khiến câu chuyện của chị trở nên đẹp hơn.
Bởi anh hùng không có nghĩa là không biết sợ.
Anh hùng là biết sợ nhưng vẫn bước đi khi Tổ quốc cần.
Nguyễn Thị Út đã sống như thế.
Cuộc đời chị là câu chuyện về hàng nghìn người mẹ Việt Nam trong chiến tranh: những người đã gửi con cho quê hương, gửi tuổi trẻ cho đất nước và gửi những ước mơ riêng vào hai chữ hòa bình.
Hôm nay, khi nhìn những người mẹ ôm con giữa một cuộc sống bình yên, tôi chợt nghĩ đến những người mẹ của một thời hoa lửa.
Họ đã từng ôm con vào lòng.
Rồi lại phải buông tay.
Không phải vì họ không thương con.
Mà bởi họ mong một ngày những đứa trẻ ấy được lớn lên trong một đất nước không còn tiếng súng.
Và có lẽ, đó là một trong những tình yêu lớn nhất mà lịch sử từng chứng kiến.



