Người Mẹ Cầm Súng Và Triết Lý "Còn Cái Lai Quần Cũng Đánh"
Tác phẩm khắc họa sống động hình ảnh người mẹ trẻ Nam Bộ dũng cảm Út Tịch, người vừa gánh vác thiên chức làm mẹ của một đàn con thơ, vừa trực tiếp cầm súng chiến đấu kiên cường với câu nói bất hủ truyền cảm hứng cho cả một thời đại.
Lịch sử Việt Nam luôn dành những trang viết trân trọng nhất cho người phụ nữ, nhưng có lẽ hiếm có hình ảnh nào vừa bình dị, vừa vĩ đại như hình ảnh chị Út Tịch – người mẹ cầm súng bên dòng sông Mang Thít. Dưới lăng kính của người trẻ ngày nay, chị không phải là một chiến binh được đào tạo trong các học viện quân sự, mà chị là một người mẹ bỉm sữa bình thường, người đã nén tình mẫu tử vào lòng để cầm súng bảo vệ bầu sữa, bảo vệ tương lai cho đàn con thơ. Câu nói của chị: “Còn cái lai quần cũng đánh!” đã trở thành một triết lý sống, một lời tuyên ngôn đanh thép về tinh thần không bao giờ bỏ cuộc.
Chị Út Tịch quê ở Trà Vinh, lớn lên trong cảnh nghèo khó, phải đi ở đợ cho nhà địa chủ từ nhỏ. Sự áp bức, bóc lột dã man của chế độ cũ đã hun đúc trong chị một ý chí phản kháng mạnh mẽ. Khi cách mạng bùng nổ, chị cùng chồng là anh Lâm Tích gia nhập lực lượng du kích địa phương. Cuộc đời chiến đấu của chị gắn liền với những lần sinh nở. Có những trận đánh, chị vừa sinh con xong được vài tuần đã gượng dậy, gửi con cho xóm làng rồi lại thắt bao tượng ra trận địa.
Giữa làn mưa bom bão đạn của quân thù, người ta thấy một người phụ nữ dáng người nhỏ nhắn nhưng vô cùng nhanh nhẹn, lúc thì mưu trí cải trang đi trinh sát, lúc lại trực tiếp cầm súng trường bắn tỉa khiến quân giặc phải kinh hồn bạt vía. Trong một trận càn quét quy mô lớn của địch vào năm 1962, khi đơn vị gặp bất lợi và bị bao vây, chị Út Tịch đã tự mình ôm súng, bò lên phía trước bắn thu hút hỏa lực địch để đồng đội kịp thời đưa thương binh và dân thường rút lui an toàn.
Khi được đồng chí hỏi về việc làm sao có thể vừa nuôi một đàn con thơ vừa chiến đấu dũng cảm đến thế, chị đã thẳng thắn trả lời bằng chất giọng rặt Nam Bộ: "Đánh giặc là để cho con mình sau này không phải đi ở đợ như mình ngày xưa. Còn cái lai quần cũng đánh!". Câu nói ấy mộc mạc như hạt lúa củ khoai của đất Tây Nam Bộ nhưng lại mang một sức nặng ngàn cân, thể hiện một tinh thần quyết chiến đến cùng, không một thế lực nào có thể khuất phục.
Thế hệ trẻ hôm nay nhìn vào cuộc đời của chị Út Tịch với sự kính phục sâu sắc về khả năng cân bằng giữa gia đình và lý tưởng xã hội. Trong cuộc sống hiện đại, nhiều người trẻ thường than vãn về những áp lực, những khó khăn nhỏ nhặt. Hãy nhìn vào người mẹ Út Tịch, người vừa dỗ con ngủ vừa lau nòng súng dưới công sự, để thấy rằng mọi giới hạn đều có thể bị phá vỡ khi ta có một mục đích sống đủ lớn lao và một tình yêu thương đủ rộng cằn.



