Người mẹ cất giữ 204 lá thư của hai người con liệt sĩ
Câu chuyện kể về người mẹ hơn nửa thế kỷ gìn giữ từng lá thư của hai người con trai đã hy sinh nơi chiến trường.
Gia đình mẹ Trần Thị Mão sống bên dòng Kiến Giang, nơi những năm chiến tranh thường xuyên rung chuyển bởi bom đạn. Chồng mất sớm vì bệnh, mẹ một mình nuôi ba con bằng nghề chèo đò và làm ruộng. Hai người con trai lần lượt nhập ngũ vào các năm 1968 và 1971. Người con cả ít nói nhưng viết chữ rất đẹp. Người con thứ hai lại hài hước, thường kể chuyện đồng đội trong thư để mẹ đỡ lo. Những lá thư từ chiến trường trở thành niềm mong ngóng lớn nhất của mẹ. Có tháng nhận tới ba lá thư. Có tháng nhiều tháng liền không có tin tức. Mỗi khi thư đến, mẹ thường nhờ thầy giáo trong làng đọc đi đọc lại vì mắt bà kém. Nghe xong, bà cẩn thận xếp thư vào chiếc hộp gỗ nhỏ đặt trên bàn thờ. Năm 1972, giấy báo tử của người con cả gửi về. Mẹ ngất lịm giữa sân. Bà vẫn tiếp tục chờ thư của người con thứ hai như bấu víu cuối cùng. Nhưng năm 1974, thêm một giấy báo tử nữa được gửi về. Mẹ gần như không còn nước mắt. Suốt hơn 50 năm, bà giữ nguyên 204 lá thư của hai con. Có lá thư giấy đã ố vàng. Có lá thư còn dính dấu bùn đất chiến trường. Trong một lá thư cuối cùng, người con út viết:
“Nếu con không về, mẹ hãy coi những lá thư này như con đang ở bên mẹ.” Mỗi chiều, mẹ vẫn mở chiếc hộp gỗ, chạm vào từng nét chữ run run như vuốt lại khuôn mặt những người con đã nằm lại tuổi hai mươi.



