NGƯỜI MẸ CHE GIẤU CHIẾN SĨ DƯỚI HẦM BÍ MẬT
Giữa những đợt càn quét khốc liệt, hình ảnh người mẹ nông dân lặng lẽ che giấu chiến sĩ dưới hầm bí mật đã trở thành biểu tượng bất diệt của lòng dân trong chiến tranh.
Trong chiến tranh, không phải ai cũng cầm súng ra trận. Nhưng có những con người, chỉ bằng một hành động âm thầm, đã góp phần quyết định sự sống còn của cả một đơn vị. Với ông Võ Ngọc Thanh, người mẹ che giấu chiến sĩ dưới hầm bí mật là một ký ức như thế.
Đó là một buổi trưa sau trận đánh, khi địch bắt đầu lùng sục từng nhà. Ông Thanh cùng một đồng đội bị thương nhẹ, chưa kịp rút về căn cứ, buộc phải tìm chỗ ẩn nấp gấp.
Người mẹ ấy – một phụ nữ nông thôn dáng người gầy gò, mái tóc đã điểm bạc – không hỏi nhiều. Chỉ nhìn qua tình thế, bà nhanh chóng mở nắp hầm bí mật ngay dưới nền nhà.
“Chui xuống đi con,” bà nói nhỏ nhưng dứt khoát.
Khi hai chiến sĩ vừa xuống hầm, bà lập tức phủ rơm rạ, đặt lại chiếc chõng tre như cũ. Chỉ vài phút sau, lính địch ập vào. Chúng lục soát, hỏi dồn dập, giày đinh giẫm lên nền đất ngay phía trên nắp hầm.
Ông Thanh nín thở. Dưới lòng đất tối om, ông nghe rõ từng nhịp tim mình đập mạnh. Chỉ cần một sơ suất nhỏ, tất cả sẽ bị phát hiện.
Nhưng người mẹ vẫn bình tĩnh đến lạ. Bà trả lời rành rọt, giọng run vừa đủ để giống một người nông dân sợ hãi, nhưng không hề để lộ dấu hiệu bất thường.
Khi địch bỏ đi, bà mới mở nắp hầm. Ánh sáng chiếu xuống, cùng với gương mặt hiền từ của bà khiến ông Thanh nghẹn ngào.
“Nếu có chuyện gì,” bà nói, “cứ coi như mẹ chưa từng gặp các con”.
Suốt nhiều năm sau, ông Thanh không biết tên người mẹ ấy. Nhưng hình ảnh người phụ nữ đứng chắn giữa sinh tử và hiểm nguy đã trở thành biểu tượng của hậu phương vững chắc trong lòng ông.


