Người Mẹ chèo đò
“Chèo nhanh lên các con, để kịp chuyến hàng cho chiến sĩ ngoài mặt trận!”
Trên bến sông Nhật Lệ, những buổi sớm mờ sương, người ta vẫn kể nhau nghe về Mẹ Suốt — người mẹ già gầy gò, đôi vai rám nắng, mái tóc bạc trắng, nhưng trái tim thì rực lửa yêu nước.
Những năm chiến tranh ác liệt, Quảng Bình là tuyến lửa, bom đạn ngày đêm cày xới bến sông. Thế mà, giữa làn bom xé gió, Mẹ Suốt vẫn chèo đò chở bộ đội, thương binh, hàng hóa qua sông. Người dân thương mẹ, gọi mẹ bằng cái tên trìu mến: Mẹ Suốt – người mẹ của sông Nhật Lệ.
Có hôm máy bay Mỹ ập đến, bom rơi ngay mép nước. Mọi người chạy trú, riêng mẹ vẫn nắm chặt mái chèo, miệng hô:
“Chèo nhanh lên các con, để kịp chuyến hàng cho chiến sĩ ngoài mặt trận!”
Mỗi nhịp chèo là một nhịp tim hòa cùng nhịp đập của Tổ quốc. Tà áo nâu bạc màu, đôi tay gân guốc, nhưng ánh mắt mẹ sáng như ngọn đuốc.
Sau chiến tranh, mẹ được Nhà nước phong tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng Vũ trang Nhân dân. Dù vậy, mẹ vẫn giản dị như thuở nào, vẫn sống giữa quê hương Quảng Bình đầy nắng gió, nơi dòng Nhật Lệ ngày ngày chảy qua, mang theo bao ký ức oai hùng.
Người dân vẫn nhắc:
“Có một người mẹ, đã chèo con đò nhỏ vượt qua bom đạn, để nối đôi bờ yêu thương của đất nước.”


