NGƯỜI MẸ CHÈO ĐÒ GIỮA MƯA BOM BÃO ĐẠN
NGƯỜI MẸ CHÈO ĐÒ GIỮA MƯA BOM BÃO ĐẠN
(Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân – biểu tượng bất khuất của hậu phương Việt Nam)
Trong những năm tháng kháng chiến chống đế quốc Mỹ cứu nước, khi bom đạn trút xuống dữ dội trên khắp dải đất miền Trung, có một người mẹ đã trở thành huyền thoại sống giữa làn mưa bom bão đạn. Đó là Mẹ Suốt – người phụ nữ bình dị của quê hương Quảng Bình, đã dùng chính mái chèo nhỏ bé của mình để góp phần giữ vững mạch máu giao thông, tiếp sức cho tiền tuyến lớn miền Nam.

Mẹ Suốt tên thật là Nguyễn Thị Suốt, sinh năm 1906 tại xã Bảo Ninh, thành phố Đồng Hới, tỉnh Quảng Bình. Cuộc đời mẹ là chuỗi dài của những gian truân, mất mát. Chồng mất sớm, mẹ một mình nuôi con trong cảnh nghèo khó. Khi đất nước bước vào cuộc kháng chiến chống Mỹ ác liệt, quê hương Quảng Bình trở thành “tuyến lửa”, ngày đêm hứng chịu bom đạn kẻ thù. Những cây cầu bị đánh sập, đường sá bị tàn phá, việc vượt sông trở thành nhiệm vụ vô cùng nguy hiểm.
Trong hoàn cảnh ấy, dù tuổi đã ngoài năm mươi, Mẹ Suốt vẫn tình nguyện tham gia công tác vận chuyển, chèo đò đưa bộ đội, dân quân, thương binh và vũ khí vượt qua sông Nhật Lệ – một trọng điểm đánh phá ác liệt của không quân Mỹ. Con đò nhỏ của mẹ ngày ngày phải đối mặt với tiếng máy bay gầm rú, bom nổ rung trời, nước sông cuộn sóng dữ dội. Mỗi chuyến đò là một lần đối diện với cái chết, nhưng mẹ chưa bao giờ chùn bước.
Mẹ Suốt hiểu rằng, nếu không có những chuyến đò ấy, bộ đội sẽ không thể kịp thời ra trận, vũ khí và lương thực sẽ không đến được tiền tuyến. Chính ý nghĩ ấy đã giúp mẹ vượt qua mọi sợ hãi. Dáng người mẹ nhỏ bé nhưng rắn rỏi, mái chèo chắc tay, ánh mắt kiên định giữa khói lửa chiến tranh đã trở thành hình ảnh quen thuộc, tiếp thêm niềm tin và sức mạnh cho những người lính ra trận.
Có những ngày, bom đạn trút xuống liên tiếp, nước sông sôi lên vì sức ép của bom nổ, vậy mà mẹ vẫn bám trụ bên bờ sông, sẵn sàng đưa đò khi có lệnh. Mẹ từng nói giản dị nhưng đầy xúc động: “Còn người là còn đò, còn đò là còn đường cho bộ đội qua sông.” Câu nói ấy chính là tinh thần yêu nước mộc mạc mà sâu sắc của người mẹ Việt Nam trong chiến tranh.
Năm 1967, trước những cống hiến không mệt mỏi, Mẹ Suốt được Nhà nước phong tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân. Nhưng với mẹ, phần thưởng lớn nhất chính là được góp sức mình cho kháng chiến, được thấy bộ đội an toàn vượt sông, tiếp tục chiến đấu vì độc lập của Tổ quốc.
Ngày 8 tháng 10 năm 1968, trong một trận bom ác liệt của không quân Mỹ tại bến đò Nhật Lệ, Mẹ Suốt đã anh dũng hy sinh. Mẹ ngã xuống khi mái chèo vẫn còn trong tay, khi công việc vì Tổ quốc vẫn còn dang dở. Sự hy sinh của mẹ khiến bao người bàng hoàng, xúc động, nhưng cũng làm bừng sáng thêm hình ảnh cao đẹp của người phụ nữ Việt Nam anh hùng.
Mẹ Suốt ra đi, nhưng hình ảnh người mẹ chèo đò giữa mưa bom bão đạn đã trở thành biểu tượng bất tử của hậu phương kháng chiến. Đó là hình ảnh của những bà mẹ Việt Nam tảo tần, lặng lẽ, sẵn sàng hiến dâng tất cả vì con em mình, vì đất nước.

Ngày nay, tượng đài Mẹ Suốt hiên ngang đứng bên dòng Nhật Lệ, như một lời nhắc nhở thiêng liêng về sự hy sinh thầm lặng mà cao cả của người mẹ năm xưa. Mỗi thế hệ hôm nay, khi ngắm nhìn tượng mẹ, đều cảm nhận sâu sắc rằng: chiến thắng của dân tộc không chỉ được làm nên từ những chiến công nơi mặt trận, mà còn từ biết bao tấm lòng hậu phương son sắt, kiên trung.
Trong không khí trang nghiêm kỷ niệm Ngày thành lập Quân đội nhân dân Việt Nam 22/12, câu chuyện về Mẹ Suốt là khúc tráng ca xúc động về chủ nghĩa anh hùng cách mạng, là bài học sâu sắc về lòng yêu nước, tinh thần trách nhiệm và đức hy sinh của con người Việt Nam.


