Thân nhân liệt sĩ, người có công

Người mẹ chờ con

Mỗi buổi chiều, bà Xuân lại ra đứng trước ngõ. Con đường đất dẫn vào làng vẫn như ngày xưa, chỉ có điều người bà chờ mãi không về. Con trai bà nhập ngũ khi mới tròn hai mươi tuổi. Ngày tiễn con, bà không khóc. Bà chỉ dặn: “Đi mạnh giỏi, mẹ đợi.” Những năm sau đó, thư từ thưa dần. Rồi một ngày, giấy báo tử đến. Người ta nói con bà đã hy sinh anh dũng.

Quảng Ngãi01/04/2026Ban Biên tập tổng hợp1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Mọi người khuyên bà nên chấp nhận. Nhưng bà vẫn giữ thói quen đứng chờ.

Không phải vì bà không tin. Mà vì trong lòng bà, con trai vẫn đang trên đường về.

Mùa mưa, bà đứng dưới mái hiên. Mùa nắng, bà che nón. Ngày qua ngày, năm qua năm.

Hàng xóm dần quen với hình ảnh ấy. Không ai còn hỏi nữa.

Một lần, có người hỏi bà:
“Bà chờ đến bao giờ?”

Bà trả lời rất nhẹ:
“Đến khi không còn chờ được nữa.”

Chiến tranh kết thúc từ lâu, nhưng với những người như bà, nó chưa bao giờ thật sự khép lại.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn