Khác

NGƯỜI MẸ CHỜ CON

Quảng Trị19/08/2026Đỗ Thị Quỳnh Trang (Đoàn UBND tỉnh)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Nhân vật trong câu chuyện là nhân vật hư cấu, đại diện cho những người mẹ có con hy sinh trong chiến tranh.

Bà mẹ ấy có một chiếc áo cũ.

Bà giữ nó trong chiếc rương gỗ.

Đó là chiếc áo con trai bà từng mặc trước ngày nhập ngũ.

Năm tháng trôi qua.

Mái tóc bà bạc.

Con đường làng thay đổi.

Những đứa trẻ ngày nào nay đã thành ông, thành bà.

Chỉ có một điều không thay đổi:

Bà vẫn chờ con.

Người ta nói với bà rằng con bà đã hy sinh.

Bà hiểu.

Nhưng “hy sinh” là một từ quá ngắn để diễn tả một người mẹ mất con.

Bởi với bà, đó không phải là một dòng trong danh sách.

Đó là đứa con từng chạy ngoài sân.

Từng gọi “mẹ ơi”.

Từng ăn bữa cơm bà nấu.

Từng nằm ngủ trong căn nhà ấy.

Sau chiến tranh, Quảng Trị trở thành nơi nhiều gia đình tìm kiếm dấu tích của những người đã hy sinh. Tại Thành cổ, những kỷ vật còn lại trở thành cầu nối giữa người sống và ký ức về người đã khuất.

Có lẽ điều đau lòng nhất không phải là không biết người thân đã hy sinh.

Mà là không biết họ nằm ở đâu.

Một người mẹ có thể đi hàng trăm cây số chỉ để đứng trước một mảnh đất.

Bà không cần tìm thấy tất cả.

Chỉ cần biết:

“Con tôi từng ở đây.”

Rồi bà cúi xuống.

Đặt một nén hương.

Không khóc.

Bởi có những giọt nước mắt đã cạn từ nhiều năm trước.

Ngày nay, tại Thành cổ Quảng Trị, những người mẹ, người vợ, người con vẫn đến dâng hương.

Họ đứng trước đài tưởng niệm.

Những làn khói hương bay lên.

Không ai biết khói hương sẽ đi về đâu.

Nhưng có lẽ, đối với một người mẹ, đó là cách bà gửi lời gọi con.

Con ơi, mẹ vẫn nhớ.

Và nếu ký ức có thể đi xuyên qua thời gian, thì có lẽ những người đã nằm lại nơi đây vẫn nghe thấy.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn