Người mẹ chờ con bên bậc cửa
ẹ ông đã chờ con suốt 20 năm.
Ngày ông lên đường, mẹ chỉ dặn:
“Đi rồi nhớ về con nhé!”
Ông cười:
“Con đi đánh giặc rồi về thôi mẹ.”
Nhưng chiến tranh kéo dài.
Những lá thư gửi về ngày càng thưa.
Có thời gian, gia đình không nhận được tin tức gì.
Mẹ vẫn tin con mình còn sống.
Chiều nào bà cũng ngồi bên bậc cửa.
Người trong làng đi qua đều hỏi:
“Bác vẫn chờ anh ấy à?”
Bà chỉ cười:
“Nó bảo nó sẽ về.”
Hai mươi năm sau, ông trở về.
Mái tóc đã điểm bạc.
Người mẹ lúc ấy đã già yếu.
Vừa nhìn thấy con, bà không nói được gì, chỉ đưa tay sờ lên khuôn mặt ông.
Rồi bà nói:
“Cuối cùng thì con cũng về.”
Ông ôm mẹ.
Hai mẹ con không khóc thành tiếng.
Nhưng những giọt nước mắt của họ dường như đã chờ đợi khoảnh khắc ấy suốt hai mươi năm.



