Người mẹ chờ con bên bến sông
Trong những năm tháng chiến tranh, một người mẹ già ngày nào cũng ra bến sông chờ đứa con trai đi bộ đội trở về. Dù chiến tranh kéo dài nhiều năm, bà vẫn giữ niềm tin con mình sẽ trở lại. Hình ảnh người mẹ đứng bên bến sông đã trở thành biểu tượng của tình mẫu tử thiêng liêng và lòng kiên trì chờ đợi trong thời hoa lửa.
Những năm tháng chiến tranh ác liệt, vùng đất ven Sông Bến Hải là nơi chứng kiến biết bao cuộc chia ly.
Con sông ấy không chỉ chia đôi hai miền đất nước, mà còn chia cách biết bao gia đình.
Ở một ngôi làng nhỏ ven sông, có một người mẹ tên là Nguyễn Thị Mão.
Bà có một người con trai duy nhất tên là Phạm Văn Tuấn.
Ngày con trai lên đường nhập ngũ, bà Mão đã tiễn con ra tận bến sông.
Hôm ấy, bầu trời trong xanh, nhưng lòng bà nặng trĩu.
Anh Tuấn khoác ba lô, đứng trước mẹ, cố gắng nở nụ cười để mẹ yên lòng.
Bà Mão nắm chặt tay con trai, dặn dò:
"Con đi giữ gìn sức khỏe. Nhớ viết thư về cho mẹ."
Anh Tuấn gật đầu:
"Mẹ yên tâm, khi đất nước hòa bình, con sẽ về."
Chiếc thuyền chở anh rời bến.
Bà Mão đứng lặng nhìn theo cho đến khi con trai khuất hẳn sau dòng nước.
Từ ngày ấy, mỗi buổi chiều, bà Mão đều ra bến sông.
Ban đầu, bà ra để ngóng thư của con.
Mỗi khi có người đưa thư đến làng, bà lại hồi hộp chạy đến hỏi.
Những lá thư đầu tiên khiến bà vui mừng khôn xiết.
Trong thư, anh Tuấn viết:
"Mẹ ơi, con vẫn khỏe. Mẹ nhớ ăn uống đầy đủ nhé."
Nhưng rồi chiến tranh ngày càng ác liệt.
Thư thưa dần.
Có những tháng, rồi những năm, không còn tin tức.
Dù vậy, bà Mão vẫn giữ thói quen ra bến sông mỗi chiều.
Người dân trong làng quen thuộc với hình ảnh một người mẹ già, tay cầm chiếc nón lá, đứng lặng bên mép nước.
Mùa hè nắng cháy, bà vẫn đứng đó.
Mùa đông gió lạnh, bà vẫn đứng đó.
Có người khuyên bà:
"Bà nghỉ ngơi đi, đứng mãi thế này khổ thân."
Nhưng bà chỉ nhẹ nhàng nói:
"Tôi đứng đây, lỡ một ngày con tôi trở về mà không thấy mẹ thì sao…"
Nhiều năm trôi qua.
Chiến tranh kết thúc.
Tin hòa bình lan khắp nơi.
Những người lính bắt đầu trở về quê hương.
Ngày ấy, bến sông trở nên nhộn nhịp.
Người dân tụ tập đông đúc, chờ đón người thân.
Bà Mão cũng ra bến sông từ rất sớm.
Tim bà đập nhanh khi nhìn thấy từng chiếc thuyền cập bến.
Người xuống thuyền ngày càng đông.
Có người chạy đến ôm chầm lấy người thân.
Có người khóc nức nở.
Nhưng bà vẫn chưa thấy con mình.
Cho đến khi chiếc thuyền cuối cùng cập bến…
Một người lính trẻ bước xuống.
Anh gầy hơn trước.
Da sạm nắng.
Nhưng ánh mắt vẫn quen thuộc.
Người lính ấy đứng lặng một lúc, rồi gọi lớn:
"Mẹ ơi!"
Tiếng gọi ấy khiến bà Mão run lên.
Bà quay lại.
Nhìn thật kỹ.
Rồi bà òa khóc:
"Tuấn! Con của mẹ!"
Hai mẹ con ôm chầm lấy nhau giữa bến sông.
Nước mắt rơi trên vai nhau.
Người dân xung quanh cũng xúc động rơi nước mắt.
Khoảnh khắc ấy, bến sông như vỡ òa trong niềm vui đoàn tụ.
Sau bao năm chờ đợi, cuối cùng người mẹ cũng đón được con trở về.



