Bài viết

Người Mẹ Chờ Con Bên Dòng Sông

Hà Tĩnh07/05/2026Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Chiều muộn, dòng Lam Giang lặng lẽ trôi dưới màn sương bảng lảng. Gió từ mặt sông thổi vào mang theo hơi nước lạnh và mùi phù sa quen thuộc của miền quê nghèo.

Bên gốc bần già sát mép nước, mẹ Hòa lại ngồi đó.

Chiếc áo nâu bạc màu phủ lên dáng người gầy guộc đã còng xuống theo năm tháng. Đôi mắt đục mờ vẫn hướng về phía bến đò cũ như chờ một bóng người quen thuộc sẽ trở về sau khúc sông xa.

Người trong làng ai cũng biết mẹ Hòa chờ con.

Người con trai duy nhất của bà đã đi bộ đội từ mùa hè năm 1972.

Ngày lên đường, Tân còn rất trẻ. Cậu đứng bên bờ sông nắm chặt tay mẹ:

— Má ở nhà giữ gìn sức khỏe. Hòa bình rồi con sẽ về.

Mẹ Hòa gượng cười gật đầu nhưng nước mắt cứ lặng lẽ rơi xuống mu bàn tay nhăn nheo.

Con đò hôm ấy chở Tân sang bên kia sông nhập đơn vị.

Bóng cậu lính trẻ khuất dần giữa hàng tre và bụi đỏ đường quê.

Từ đó, mẹ Hòa bắt đầu những ngày chờ đợi.

Ban đầu là những lá thư gửi từ chiến trường Trường Sơn.

“Má đừng lo cho con.”

“Ở đây đồng đội thương nhau lắm.”

“Khi nào thắng giặc con sẽ về sửa lại mái nhà cho má.”

Mỗi lần nhận thư, mẹ Hòa lại mang ra bến sông đọc đi đọc lại đến thuộc từng chữ.

Rồi chiến tranh ngày càng ác liệt.

Thư thưa dần.

Cho đến một ngày cuối năm, đơn vị gửi giấy báo:

“Tân mất tích trong một trận đánh lớn.”

Người ta khuyên bà nên lập bàn thờ cho con.

Nhưng mẹ Hòa không tin.

Bà nói:

— Nó hứa sẽ về. Con tui không thất hứa đâu.

Từ đó, chiều nào bà cũng ra bờ sông ngồi đợi.

Mùa hè nắng cháy, bà ngồi dưới bóng cây bần.

Mùa đông gió rét, bà vẫn khoác chiếc áo nâu cũ lặng lẽ nhìn về phía bến đò.

Năm tháng đi qua, tóc mẹ Hòa bạc trắng.

Dòng sông quê vẫn chảy lững lờ như chưa từng đổi khác.

Lũ trẻ trong làng lớn lên rồi đi xa.

Con đò cũ cũng thôi không còn hoạt động nữa vì đã có cây cầu mới bắc qua sông.

Chỉ riêng người mẹ già vẫn không rời bến cũ.

Một chiều cuối thu, trời đổ cơn mưa nhẹ.

Mẹ Hòa ngồi nép dưới gốc cây quen thuộc thì thấy từ phía đầu cầu có một người đàn ông chống gậy bước chậm về phía mình.

Ông mặc bộ quần áo cũ bạc màu, trên vai là chiếc ba lô sờn mép của người lính năm xưa.

Bước chân ông tập tễnh.

Khuôn mặt đầy những vết sẹo chiến tranh.

Ông đứng lặng rất lâu trước mặt mẹ Hòa rồi khẽ gọi:

— Má…

Chiếc nón lá trên tay bà rơi xuống đất.

Đôi mắt già nua run lên dữ dội.

— Tân… phải con không?

Người đàn ông quỳ xuống ôm lấy đôi bàn tay gầy guộc của mẹ.

Cả hai bật khóc giữa chiều mưa bên dòng Lam Giang.

Hóa ra sau trận đánh năm ấy, Tân bị thương nặng rồi được đồng đội đưa sang bệnh viện dã chiến. Khi tỉnh lại, chiến trường đã đổi thay, giấy tờ thất lạc, ông lưu lạc nhiều năm mới tìm được đường về quê.

Chiều hôm ấy, dòng sông quê vẫn lặng lẽ chảy.

Mưa rơi nhè nhẹ trên mái tóc bạc của người mẹ già và đôi vai chai sạn của người lính trở về.

Sau bao năm chiến tranh và chia cách, cuối cùng lời hứa bên bến sông năm nào cũng đã thành sự thật.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Người Mẹ Chờ Con Bên Dòng Sông | Câu chuyện thời hoa lửa