Người mẹ chờ con nơi cửa bản
Ở một bản nhỏ, có một người mẹ ngày nào cũng ra đầu bản ngóng con trai trở về. Anh ra đi khi còn rất trẻ, hẹn ngày chiến thắng sẽ về.
Nhưng ngày trở về chỉ là tờ giấy báo tử.
Từ đó, mỗi chiều, mẹ vẫn ra đứng nhìn con đường cũ. Người ta hỏi sao mẹ vẫn chờ, mẹ chỉ nói:
👉 “Biết là không về nữa, nhưng vẫn muốn nhìn con đường nó đã đi.”
Mẹ sống giản dị, lặng lẽ, giữ gìn từng kỷ vật của con.
Mỗi dịp Ngày Thương binh Liệt sĩ 27/7, mẹ lại thắp hương, kể chuyện về con cho cháu chắt nghe.
👉 “Nó đi vì đất nước, mẹ tự hào lắm,” mẹ nói, dù mắt đã nhòe đi vì tuổi tác.



