NGƯỜI MẸ CHỜ CON SUỐT MỘT ĐỜI
Ở một làng nhỏ miền Trung, có một người mẹ mà ai cũng biết. Không phải vì bà giàu có hay có địa vị, mà vì bà là người duy nhất trong làng… không bao giờ nhận giấy báo tử của con.
Con trai bà đi bộ đội năm 1971. Ngày đi, nó chỉ kịp nói: “Con đi rồi con về.” Một câu nói đơn giản, giống như bao người khác.
Nhưng rồi chiến tranh kéo dài. Thư thưa dần. Rồi mất hẳn.
Những gia đình khác trong làng, người thì nhận giấy báo tử, người thì có tin hy sinh. Họ đau, nhưng ít nhất họ biết.
Còn bà… không có gì.
Không tin. Không giấy. Không mộ.
Người ta khuyên bà làm giỗ. Bà lắc đầu: “Chưa thấy xác, chưa làm.”
Từ ngày đó, bà sống trong một trạng thái rất lạ — không hẳn hy vọng, nhưng cũng không chấp nhận mất.
Mỗi buổi chiều, bà vẫn quét sân, nhìn ra con đường làng. Không ai biết bà đang chờ gì, nhưng ai cũng hiểu.
Năm tháng trôi qua. Người trong làng lần lượt già đi. Những người từng cùng con bà ra đi, có người trở về, có người không. Nhưng không ai có tin về anh.
Có người nói: “Chắc mất rồi.”
Bà không phản ứng.
Chỉ nói: “Nếu mất, phải có người biết.”
Câu nói đó, bà giữ suốt hơn ba mươi năm.
Có lần, một đoàn đi tìm hài cốt về làng. Họ mang theo danh sách, hỏi từng nhà. Bà ra xem, rất kỹ.
Không có tên con bà.
Bà quay vào.
Không vui. Không buồn.
Chỉ như một điều… vẫn chưa đến.
Những năm cuối đời, bà yếu dần. Không đi lại nhiều nữa. Nhưng mỗi khi có người lạ vào làng, bà vẫn hỏi: “Chú từ đâu tới? Có đi qua Trường Sơn không?”
Không ai trả lời được điều bà cần.
Trước khi mất, bà gọi người cháu lại, dặn: “Nếu sau này tìm được nó… nhớ nói là mẹ không bỏ nó.”
Người cháu gật đầu.
Nhưng cả hai đều hiểu, có thể sẽ không bao giờ có câu trả lời.
Ngày bà mất, trên bàn thờ vẫn không có di ảnh của con.
Chỉ có một chỗ trống.
Không phải vì quên.
Mà vì chưa bao giờ chấp nhận rằng nó không còn.
Chiến tranh kết thúc từ lâu.
Nhưng với một người mẹ, cuộc chờ đợi ấy… chưa bao giờ kết thúc.
Và có những nỗi đau, không phải là mất đi.
Mà là… không bao giờ biết chắc.



