Khác

NGƯỜI MẸ CHỜ CON SUỐT MỘT ĐỜI

Ở một làng quê nhỏ miền Trung, nơi gió Lào thổi rát những triền cát và nắng cháy cả những mái nhà tranh, có một người mẹ mà cả làng ai cũng biết. Không phải vì bà giàu có hay quyền quý, mà vì suốt bao năm trời, ngày nào người ta cũng thấy bà đứng ở đầu làng… chờ con.

Hải Phòng31/03/2026Hữu Bình - Hà Nana (Đoàn TNCS HCM xã Nam An Phụ)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Con trai bà lên đường nhập ngũ khi còn rất trẻ. Ngày tiễn con đi, bà không khóc. Bà chỉ dúi vào tay con một nắm cơm, dặn dò giản dị: “Đi mạnh giỏi, đánh giặc xong rồi về với mẹ.”
Người con trai gật đầu, quay đi thật nhanh, không dám ngoái lại. Có lẽ anh sợ nếu nhìn lại, mình sẽ không đủ can đảm bước tiếp. Những ngày đầu, thư từ vẫn đều đặn gửi về. Những dòng chữ còn vụng về nhưng đầy lạc quan: kể chuyện hành quân, kể chuyện đồng đội, và không quên dặn mẹ giữ gìn sức khỏe. Mỗi lần nhận thư, bà lại mang ra đọc đi đọc lại, như sợ từng con chữ sẽ phai đi theo thời gian. Rồi chiến tranh ngày càng ác liệt. Thư thưa dần… rồi bặt hẳn. Người trong làng bắt đầu thì thầm: “Chắc nó… không còn nữa.”
Nhưng bà không tin. Chiều nào cũng vậy, khi nắng bắt đầu dịu, bà lại ra đầu làng. Nơi có con đường đất dẫn vào, nơi ngày xưa con bà đã bước đi. Bà đứng đó, lặng lẽ, đôi mắt dõi xa xăm như cố tìm một bóng người quen thuộc. Mưa cũng như nắng, ngày cũng như đêm, bà chưa từng bỏ một buổi nào. Năm tháng trôi qua, tóc bà từ đen chuyển sang bạc. Lưng còng dần, bước chân chậm lại. Nhưng ánh mắt thì vẫn vậy – vẫn hướng về con đường cũ, vẫn chất chứa một niềm tin không ai có thể lay chuyển. Có người hỏi:
“Bà ơi, nếu nó không về nữa thì sao?”
Bà chỉ nhẹ nhàng đáp:
“Nó chưa về là vì nó còn đang đi. Khi nào nó mệt, nó sẽ về.” Rồi ngày đất nước hòa bình cũng đến. Làng quê rộn ràng đón những người lính trở về. Có những cuộc đoàn tụ vỡ òa trong nước mắt. Nhưng trong dòng người ấy… không có con bà. Một ngày, cán bộ xã đến nhà, mang theo một tờ giấy báo tử. Họ đứng lặng trước cửa, không biết phải nói gì. Khi nhận tờ giấy, bà run run cầm lấy. Đọc xong, bà không khóc. Chỉ ngồi xuống rất lâu, như thể thời gian cũng ngừng lại. Tối hôm ấy, bà đặt tờ giấy lên bàn thờ, thắp một nén nhang. Khói nhang bay lên, mỏng manh như chính nỗi lòng của bà. Người ta nghĩ rằng, từ ngày đó, bà sẽ thôi chờ đợi. Nhưng không. Sáng hôm sau, khi mặt trời vừa lên, người ta lại thấy bà… đứng ở đầu làng. Vẫn vị trí cũ, vẫn ánh mắt cũ. Có người không cầm được lòng, hỏi:
“Bà ơi, đã có giấy báo rồi mà…” Bà nhìn ra con đường đất, giọng chậm rãi:
“Ừ… thì nó hy sinh rồi. Nhưng biết đâu… nó vẫn muốn về nhìn lại làng một lần.” Câu nói ấy khiến ai nghe cũng nghẹn lại. Từ đó về sau, hình ảnh người mẹ già đứng ở đầu làng trở thành một phần của ký ức nơi đây. Không ai còn hỏi nữa. Người ta chỉ lặng lẽ đi ngang, cúi đầu chào bà – như một cách bày tỏ sự kính trọng. Bởi họ hiểu rằng, có những nỗi chờ đợi không phải vì hy vọng, mà vì tình yêu.
Một tình yêu lớn đến mức… không cần lý do để tiếp tục. Người mẹ ấy có thể không còn con, nhưng tình mẹ thì vẫn còn mãi. Và trên con đường đất năm xưa, có một dáng hình đã trở thành bất tử – dáng hình của sự chờ đợi, của tình yêu không bao giờ tắt.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn