Người mẹ chờ ga tàu
a tàu nhỏ nằm nép mình bên dòng sông cũ. Mỗi ngày chỉ có vài chuyến tàu dừng lại, đủ để nơi ấy không quá vắng lặng nhưng cũng chẳng bao giờ đông vui. Người ta quen thuộc với hình ảnh một bà cụ tóc bạc thường ngồi ở chiếc ghế gỗ cuối sân ga. Mùa hè hay mùa đông, nắng gắt hay mưa phùn, bà vẫn xuất hiện đều đặn như một phần của nhà ga ấy. Không ai biết rõ tên bà. Người bán nước gọi bà là “mẹ ga tàu”. Bà đến từ rất sớm, mang theo chiếc làn tre nhỏ đựng vài củ khoai luộc và chai nước chè xanh. Mỗi khi tiếng còi tàu vang lên từ xa, bà lại chậm rãi đứng dậy, đôi mắt già nua hướng về phía đoàn tàu đang tiến vào ga. Bà nhìn từng người bước xuống. Rất lâu. Rồi lại lặng lẽ ngồi xuống khi sân ga thưa dần. Ngày này qua tháng khác, năm này qua năm khác, bà vẫn chờ như thế. Một lần, cậu nhân viên bán vé trẻ tuổi không nhịn được tò mò nên hỏi: — Bà chờ ai vậy? Bà mỉm cười hiền hậu: — Chờ con trai bà. — Anh ấy đi xa lắm sao? Bà gật đầu. — Nó đi từ hồi còn trẻ. Hôm đi, nó bảo: “Mẹ đợi con về nhé.” Giọng bà nhẹ như gió thoảng, nhưng đôi mắt thì xa xăm đến lạ. Người trong ga dần biết câu chuyện ấy. Con trai bà từng là lính. Năm chiến tranh ác liệt nhất, anh lên chuyến tàu rời quê. Từ đó chỉ còn vài lá thư gửi về rồi bặt tin. Không ai dám nói với bà điều mà ai cũng hiểu. Chỉ riêng bà vẫn tin con mình sẽ trở về. Có người bảo bà quá cố chấp. Có người thấy thương nên lâu lâu lại mua cho bà ổ bánh mì hay chiếc áo ấm. Bà đều cảm ơn rồi cười: — Nó về mà không thấy mẹ chờ, tội nó lắm. Một chiều cuối đông, trời lạnh buốt. Chuyến tàu cuối ngày vừa dừng bánh. Hành khách lần lượt bước xuống, áo khoác kín người, hơi thở tan trong màn sương mỏng. Bà cụ vẫn đứng đó. Đôi mắt mờ đục chăm chú nhìn từng gương mặt xa lạ. Bất chợt, một người đàn ông trung niên chống nạng bước xuống toa cuối cùng. Ông đứng lặng khi nhìn thấy bà cụ nơi cuối sân ga. Chiếc làn tre trên tay bà rơi xuống. — Thắng…? Người đàn ông run giọng: — Mẹ… Không ai biết họ đã đứng nhìn nhau bao lâu giữa tiếng tàu chuyển bánh và tiếng gió lạnh ùa qua sân ga. Người con trai năm nào không còn trẻ nữa. Một chân ông đã mất sau chiến tranh, mái tóc cũng lấm tấm bạc. Sau bao năm lưu lạc và điều trị nơi xa, ông mới tìm được đường về quê cũ. Bà cụ run run chạm tay lên khuôn mặt con trai như sợ đó chỉ là giấc mơ. Rồi bà bật khóc. Lần đầu tiên sau mấy chục năm chờ đợi. Đêm ấy, ga tàu nhỏ vẫn sáng đèn như mọi ngày. Chỉ khác rằng, ở chiếc ghế gỗ cuối sân ga, không còn người mẹ cô độc ngóng nhìn những chuyến tàu đi qua nữa.


