Người mẹ chờ mãi mùa đoàn tụ
Đây là câu chuyện về một gia đình nhiều năm mong ngóng người con trở về, dù chỉ còn là những kỷ vật và ký ức, nhưng tình cảm dành cho anh vẫn luôn nguyên vẹn.
Anh Lê Văn Bình nhập ngũ khi vừa tròn 19 tuổi. Mỗi lá thư gửi về, anh đều động viên mẹ và em gái yên tâm, hứa sẽ trở về khi đất nước thống nhất. Thế nhưng, trong một trận chiến ác liệt, anh đã anh dũng hy sinh.
Ngày nhận giấy báo tử, mẹ của anh lặng người, nhưng vẫn giữ thói quen quét dọn căn phòng nhỏ của con trai mỗi ngày. Bà tin rằng ký ức về người con sẽ không bao giờ mất đi nếu gia đình luôn nhớ đến anh bằng tất cả tình yêu thương.
Bà Lê Thị Hoa kể rằng mỗi dịp 27/7, cả gia đình đều đến nghĩa trang liệt sĩ dâng hương và kể cho các cháu nghe về người bác mà các em chưa từng gặp. Những câu chuyện ấy giúp thế hệ trẻ hiểu rằng nền hòa bình hôm nay được đánh đổi bằng biết bao sự hy sinh.
Đến nay, dù thời gian đã trôi qua nhiều năm, gia đình vẫn xem sự hy sinh của anh Bình là niềm tự hào lớn nhất. Đó là động lực để con cháu sống tử tế, học tập và lao động, góp phần xây dựng quê hương ngày càng giàu đẹp.



