NGƯỜI MẸ CHƯA KỊP THẤY NGÀY HÒA BÌNH – CÂU CHUYỆN VỀ MẸ VNAH NGUYỄN THỊ LẸ
Trong hành trình về lại xã An Trường, huyện Càng Long – nơi từng là vùng căn cứ cách mạng kiên cường – tôi được nghe kể về một người mẹ mà cuộc đời ngắn ngủi nhưng đầy ắp hy sinh: Mẹ Việt Nam Anh hùng Nguyễn Thị Lẹ. Mẹ sinh năm 1926, lớn lên giữa vùng quê nghèo nhưng giàu nghĩa tình. Mẹ lập gia đình với đồng chí Nguyễn Văn Tư, và sinh được 3 người con. Một mái ấm nhỏ, giản dị, nhưng ấm áp yêu thương.
Trong hành trình về lại xã An Trường, huyện Càng Long – nơi từng là vùng căn cứ cách mạng kiên cường – tôi được nghe kể về một người mẹ mà cuộc đời ngắn ngủi nhưng đầy ắp hy sinh: Mẹ Việt Nam Anh hùng Nguyễn Thị Lẹ.
Mẹ sinh năm 1926, lớn lên giữa vùng quê nghèo nhưng giàu nghĩa tình. Mẹ lập gia đình với đồng chí Nguyễn Văn Tư, và sinh được 3 người con. Một mái ấm nhỏ, giản dị, nhưng ấm áp yêu thương.
Thế nhưng, chiến tranh đã không để cho gia đình ấy được bình yên.
Những năm tháng kháng chiến, chồng Mẹ – đồng chí Nguyễn Văn Tư – tham gia cách mạng từ rất sớm. Là người lính hậu cần của Trung đoàn 2, Sư đoàn 330, ông lặng thầm đóng góp cho chiến trường, nơi mỗi chuyến vận chuyển, mỗi nhiệm vụ đều đối mặt với hiểm nguy.
Rồi chiến tranh lan rộng, ông tiếp tục tham gia chiến dịch ở miền Trung. Tháng 8 năm 1972, ông đã anh dũng hy sinh, để lại phía sau là người vợ và các con nơi quê nhà.
Nhưng trước đó, bi kịch đã kịp xảy ra với gia đình nhỏ ấy.
Người con trai của Mẹ – liệt sĩ Nguyễn Văn Chiếm, sinh năm 1948 – tham gia cách mạng từ năm 1967, khi tuổi đời còn rất trẻ. Là thư ký Văn phòng xã ủy xã An Trường, anh không chỉ làm công tác giấy tờ mà còn trực tiếp tham gia bảo vệ căn cứ.
Ngày 28 tháng 11 năm 1969, trong một trận địch càn vào vùng giải phóng, anh cùng đơn vị được phân công chống càn. Giữa làn đạn khốc liệt, anh đã anh dũng hy sinh khi đang làm nhiệm vụ bảo vệ quê hương.
Người con ra đi…
Nỗi đau ấy chưa kịp nguôi ngoai…
Thì chính Mẹ – người phụ nữ ấy – cũng không có cơ hội sống lâu hơn để chờ ngày đất nước hòa bình. Mẹ mất năm 1968, khi chiến tranh vẫn còn ác liệt, khi những mất mát còn chưa dừng lại.
Có nghĩa là, Mẹ đã ra đi khi chưa kịp biết rằng:
Người con của mình sẽ hy sinh…
Người chồng của mình rồi cũng sẽ ngã xuống…
Một cuộc đời ngắn ngủi…
Nhưng nỗi đau lại kéo dài qua cả những năm tháng sau đó.
Người dân An Trường kể lại rằng, Mẹ Nguyễn Thị Lẹ là người phụ nữ hiền lành, chịu thương chịu khó. Dù cuộc sống khó khăn, Mẹ vẫn luôn động viên chồng con tham gia cách mạng, đặt niềm tin vào ngày đất nước thống nhất.
Mẹ không trực tiếp cầm súng, nhưng chính Mẹ đã góp phần làm nên những người chiến sĩ kiên cường.
Năm tháng trôi qua, chiến tranh lùi xa, những người ở lại vẫn nhắc về Mẹ với tất cả sự kính trọng và thương nhớ.
Năm 2014, Chủ tịch nước truy tặng Mẹ danh hiệu cao quý “Bà mẹ Việt Nam anh hùng” – một sự tri ân thiêng liêng dành cho một người mẹ đã hiến dâng cả gia đình mình cho Tổ quốc.
Đứng giữa An Trường hôm nay, tôi chợt thấy lòng mình lặng đi. Những con đường đã yên bình, những cánh đồng đã xanh trở lại. Nhưng đâu đó trong lòng đất, vẫn còn những câu chuyện chưa bao giờ khép lại.
Một người mẹ ra đi khi đất nước còn chiến tranh…
Một người con ngã xuống sau đó…
Một người chồng tiếp bước hy sinh…
Tất cả như những mảnh ghép của một bi kịch lớn – bi kịch của chiến tranh, nhưng cũng là bản hùng ca của lòng yêu nước.
Và tôi hiểu rằng:
Có những người mẹ không kịp chứng kiến hòa bình, nhưng chính họ đã góp phần làm nên ngày hòa bình ấy.



