Người có công giúp đỡ cách mạng

 Người mẹ có chín lần tiễn con ra trận

Có những mất mát không thể đong đếm bằng nước mắt. Có những hy sinh lớn đến mức khi nhắc lại, người ta chỉ biết cúi đầu lặng im. Với tôi, hình ảnh Bà Mẹ Việt Nam Anh hùng Nguyễn Thị Thứ chính là biểu tượng thiêng liêng của thời “hoa lửa” – nơi tình mẫu tử hòa vào tình yêu Tổ quốc.Mẹ Nguyễn Thị Thứ sinh năm 1904 tại Quảng Nam. Trong hai cuộc kháng chiến, mẹ có 9 người con trai, 1 con rể và 2 cháu ngoại lần lượt hy sinh vì độc lập, tự do của dân tộc. Chín lần tiễn con đi là chín lần mẹ tự nhủ phải

Thái Nguyên07/04/2026Triệu Ngọc Hà (nna 11)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Người mẹ có chín lần tiễn con ra trận

Có những mất mát không thể đong đếm bằng nước mắt. Có những hy sinh lớn đến mức khi nhắc lại, người ta chỉ biết cúi đầu lặng im. Với tôi, hình ảnh Bà Mẹ Việt Nam Anh hùng Nguyễn Thị Thứ chính là biểu tượng thiêng liêng của thời “hoa lửa” – nơi tình mẫu tử hòa vào tình yêu Tổ quốc.Mẹ Nguyễn Thị Thứ sinh năm 1904 tại Quảng Nam. Trong hai cuộc kháng chiến, mẹ có 9 người con trai, 1 con rể và 2 cháu ngoại lần lượt hy sinh vì độc lập, tự do của dân tộc. Chín lần tiễn con đi là chín lần mẹ tự nhủ phải mạnh mẽ. Nhưng chín lần nhận tin dữ hẳn là chín nhát cắt vào tim người mẹ.

Người ta kể rằng mỗi lần có giấy báo tử, mẹ chỉ lặng lẽ ôm tờ giấy vào ngực. Mẹ không khóc nhiều trước mặt mọi người. Có lẽ vì nước mắt của mẹ đã chảy ngược vào trong. Trong căn nhà nhỏ, bàn thờ luôn nghi ngút khói hương. Mỗi bát cơm đặt lên là một lần mẹ gọi tên con trong thầm lặng. Tôi tự hỏi: điều gì khiến một người mẹ có thể chấp nhận mất mát lớn đến vậy? Có lẽ đó là lòng yêu nước – thứ tình cảm thiêng liêng đã vượt lên trên nỗi đau riêng. Mẹ hiểu rằng nếu không có sự hy sinh của những người con, sẽ không có một ngày đất nước trọn vẹn hòa bình. Thời “hoa lửa” không chỉ có tiếng súng ngoài chiến trường. Nó còn có những căn bếp nhỏ nơi hậu phương, có những người mẹ ngày đêm ngóng tin con, có những trái tim thắt lại mỗi khi nghe tiếng gõ cửa. Sự hy sinh của mẹ Nguyễn Thị Thứ không chỉ là sự hy sinh của một gia đình, mà là hình ảnh thu nhỏ của cả dân tộc Việt Nam trong những năm tháng chiến tranh.Ngày nay, khi chúng tôi – những sinh viên đang ngồi trong giảng đường, học tập trong điều kiện đầy đủ và yên bình – nghĩ về mẹ, tôi thấy lòng mình chùng xuống. Hòa bình mà chúng tôi đang hưởng thụ không tự nhiên mà có. Nó được đánh đổi bằng tuổi xuân, bằng máu, và cả bằng những trái tim người mẹ.Mẹ Nguyễn Thị Thứ đã ra đi, nhưng câu chuyện về mẹ vẫn sống mãi. Tượng đài Mẹ Việt Nam Anh hùng sừng sững giữa đất Quảng như nhắc nhở thế hệ hôm nay rằng: độc lập, tự do là vô giá. Và lòng biết ơn phải được thể hiện bằng hành động – bằng việc học tập tốt, sống có trách nhiệm và cống hiến cho xã hội.

Viết về mẹ, tôi hiểu rằng “hoa lửa” không chỉ là hình ảnh của chiến tranh, mà còn là vẻ đẹp rực rỡ của tinh thần Việt Nam trong gian khó. Ngọn lửa ấy vẫn đang được trao lại cho thế hệ trẻ chúng tôi – để tiếp tục thắp sáng bằng tri thức, bản lĩnh và khát vọng xây dựng đất nước giàu mạnh.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn