Bài viết

NGƯỜI MẸ CÒN CÁI LAI QUẦN CŨNG ĐÁNH

Đồng Nai13/06/2026Chu Trần Tuấn (ấp 4 xã Thanh Sơn)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Câu chuyện: NGƯỜI MẸ CÒN CÁI LAI QUẦN CŨNG ĐÁNH

Những năm kháng chiến chống Mỹ cứu nước, vùng đất Trà Vinh và Vĩnh Long ngày đêm chìm trong khói lửa chiến tranh. Giữa những cánh đồng, những con rạch chằng chịt của miền Tây Nam Bộ, có một người phụ nữ đã trở thành biểu tượng của ý chí và lòng quả cảm.

Đó là Nguyễn Thị Út, hay còn gọi là Út Tịch.

Sinh ra trong một gia đình nghèo, tuổi thơ của Út Tịch gắn liền với những tháng ngày lam lũ. Khi đất nước bước vào chiến tranh, chị không chọn đứng ngoài cuộc.

Chị tham gia cách mạng.

Nuôi giấu cán bộ.

Làm giao liên.

Rồi trực tiếp cầm súng chiến đấu.

Điều đặc biệt là trong suốt những năm tháng ấy, chị vừa là người chiến sĩ, vừa là người mẹ.

Ban ngày lo cho con.

Ban đêm tham gia hoạt động cách mạng.

Có những lần đang chăm con nhỏ, nghe tin địch càn quét, chị lập tức lên đường cùng đồng đội chiến đấu.

Cuộc sống vô cùng thiếu thốn.

Có lúc cơm không đủ ăn.

Áo quần vá chằng vá đụp.

Nhưng chưa bao giờ chị nghĩ đến việc bỏ cuộc.

Người dân địa phương vẫn còn truyền nhau câu nói nổi tiếng của chị:

"Còn cái lai quần cũng đánh!"

Đó không phải lời nói trong phút bốc đồng.

Mà là sự thể hiện ý chí của một người phụ nữ quyết không khuất phục trước kẻ thù.

Trong nhiều trận chiến đấu, Út Tịch luôn là người đi đầu.

Chị dũng cảm, mưu trí và được đồng đội tin tưởng.

Dù cuộc sống riêng còn nhiều khó khăn, chị vẫn đặt nhiệm vụ cách mạng lên trên lợi ích cá nhân.

Những năm tháng chiến tranh kéo dài.

Bom đạn không chỉ cướp đi nhà cửa, ruộng vườn mà còn cướp đi sinh mạng của biết bao người dân vô tội.

Nhưng càng trong gian khổ, ý chí của người phụ nữ miền Tây ấy càng trở nên mạnh mẽ.

Năm 1968, Nguyễn Thị Út anh dũng hy sinh trong một trận chiến đấu với địch.

Tin chị mất khiến nhiều đồng đội và người dân địa phương không khỏi xúc động.

Bởi họ không chỉ mất đi một người chiến sĩ.

Mà còn mất đi một người mẹ, một người chị, một người đồng chí hết lòng vì quê hương.

Ngày nay, mỗi lần đọc lại câu chuyện về Út Tịch, tôi luôn cảm thấy khâm phục.

Khâm phục bởi chị không phải người được đào tạo quân sự bài bản.

Không phải một vị tướng.

Không phải người chỉ huy nổi tiếng.

Chị chỉ là một người phụ nữ nông dân bình dị.

Nhưng chính những con người bình dị ấy đã làm nên sức mạnh của dân tộc Việt Nam.

Chiến tranh đã lùi xa.

Những cánh đồng miền Tây hôm nay đã yên bình.

Nhưng câu chuyện về Út Tịch vẫn còn nguyên giá trị.

Đó là câu chuyện về lòng yêu nước.

Về sự hy sinh.

Về tinh thần không lùi bước trước khó khăn.

Và trên hết, đó là câu chuyện về người phụ nữ Việt Nam.

Nhỏ bé nhưng kiên cường.

Giản dị nhưng phi thường.

Giữa những năm tháng hoa lửa của dân tộc, Nguyễn Thị Út đã sống như một ngọn lửa.

Và ngọn lửa ấy vẫn đang tiếp tục soi sáng cho các thế hệ hôm nay và mai sau.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn