Người mẹ cõng con lên chiến trường Điện Biên Phủ
Trong hành trình học tập và noi gương thế hệ đi trước, chúng tôi – những đoàn viên thanh niên hôm nay – luôn xúc động khi nghe kể về những con người bình dị đã làm nên chiến thắng của Chiến dịch Điện Biên Phủ lừng lẫy năm châu. Một trong những câu chuyện khiến chúng tôi khâm phục và tự hào nhất là về bà Cầm Thị Dực – người mẹ đã cõng con ra trận giữa thời hoa lửa. Năm 1954, khi tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc vang lên giữa núi rừng Tây Bắc, bà còn rất trẻ, con đầu lòng vẫn còn đỏ hỏn. Để được trực tiếp tham gia chiến dịch, bà đã nói dối gia đình là đi tìm anh trai. Lời dặn của mẹ: “Làm gì thì làm, đừng rời xa con, cháu còn nhỏ lắm” vẫn còn đó. Nhưng bằng tình yêu nước cháy bỏng, bà đã quyết định cõng theo đứa con trên lưng, bước vào chiến trường. Ban ngày, các chị em vào rừng tránh máy bay địch. Ban đêm, họ lặng lẽ ra trận tuyến, cáng thương binh, đưa người bị thương về tuyến sau cấp cứu. Giữa bom đạn ác liệt, hình ảnh người mẹ trẻ vừa làm nhiệm vụ, vừa giữ con trên lưng là minh chứng sống động cho tinh thần “quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh”. Hôm nay, khi được sống trong hòa bình, chúng tôi càng thấm thía giá trị của độc lập, tự do. Câu chuyện của bà không chỉ là ký ức chiến tranh, mà còn là bài học lớn về lý tưởng sống, về trách nhiệm và sự cống hiến. Là đoàn viên thanh niên, chúng tôi tự nhủ phải tiếp nối truyền thống anh hùng, ra sức học tập, rèn luyện, xung kích tình nguyện, góp phần xây dựng quê hương ngày càng giàu đẹp – để xứng đáng với những hy sinh thầm lặng của thế hệ cha anh trong những năm tháng hào hùng ấy.


