NGƯỜI MẸ CỦA CẢ BẢN
Sau ngày đất nước hòa bình, nhiều gia đình trong bản vẫn còn khó khăn. Có nhà thiếu ăn, có nhà trẻ nhỏ phải nghỉ học giữa chừng vì không đủ quần áo đến lớp.
Mỗi lần như vậy, mẹ Lành lại lặng lẽ mang sang ít ngô, ít gạo hay mớ rau vừa hái ngoài nương.
Có lần, một người phụ nữ nghẹn ngào:
“Mẹ sống một mình còn khó khăn, sao mẹ cứ giúp người khác mãi?”
Mẹ chỉ cười hiền:
“Ngày xưa các con tôi ra trận cũng nhờ bà con bản làng đùm bọc. Giờ còn giúp được ai thì giúp.”
Từ đó, trẻ con trong bản bắt đầu gọi mẹ là “mẹ chung”.


