Mẹ Việt Nam Anh hùng

Người Mẹ Của Hai Liệt Sĩ Và Một Thời Hoa Lửa

Người Mẹ Của Hai Liệt Sĩ Và Một Thời Hoa Lửa

Cần Thơ24/01/2026Trần Thị Ý (Đoàn xã Vị Thủy)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Có những con người không cần đứng trên bục vinh quang, cũng không cần được gọi tên giữa đám đông, nhưng khi lịch sử lùi xa, ánh sáng từ cuộc đời họ vẫn lặng lẽ tỏa rạng. Đó là ánh sáng của sự hy sinh, của lòng yêu nước không điều kiện và của niềm tin sắt son vào cách mạng. Mẹ Việt Nam anh hùng Phạm (Nguyễn) Thị Út là một con người như thế – một người mẹ đã âm thầm hiến trọn cuộc đời mình cho Tổ quốc trong những năm tháng khốc liệt nhất của dân tộc.

Sinh năm 1916, trên mảnh đất Vĩnh Trung còn thấm mùi khói súng, mẹ Út lớn lên giữa mất mát và chia ly. Nhưng chính từ gian khổ, trong trái tim người phụ nữ nông thôn hiền hậu ấy đã nhen lên một ngọn lửa yêu nước bền bỉ. Mẹ không cầm súng ra trận, nhưng mẹ chọn con đường thầm lặng: trở thành cán bộ cơ sở mật, nuôi giấu cán bộ, che chở cho cách mạng giữa vòng vây lùng sục của kẻ thù.

Ngôi nhà nhỏ của mẹ là điểm tựa cho biết bao chiến sĩ. Bữa cơm sẻ nửa, tấm chiếu trải chung, những đêm không ngủ nghe tiếng giặc rình ngoài ngõ… Tất cả trở thành một phần máu thịt trong cuộc đời mẹ. Mẹ hiểu rất rõ: mỗi lần mở cửa cho cán bộ bước vào là một lần đặt sinh mạng mình trước họng súng quân thù. Nhưng mẹ vẫn chọn mở cửa – bởi phía sau cánh cửa ấy là Tổ quốc.

Hai người con yêu dấu của mẹ – Nguyễn Văn ChuộngNguyễn Văn Tốt – lớn lên trong bầu khí cách mạng đó. Các anh khoác áo lính, ra đi khi tuổi đời còn rất trẻ, mang theo lời dặn của mẹ: “Đi đi con, Tổ quốc cần.” Và rồi, các anh đã không trở về. Hai nấm mồ – hai phần máu thịt của mẹ gửi lại cho đất nước.

Nỗi đau mất con tưởng chừng có thể quật ngã bất cứ ai. Nhưng mẹ Út không gục xuống. Mẹ nén nước mắt, tiếp tục làm cách mạng. Mẹ sống như một ngọn lửa âm ỉ cháy – không ồn ào, không rực rỡ, nhưng đủ sưởi ấm cả một vùng quê đang trong bão tố chiến tranh.

Năm 1968, khi hoạt động bị lộ, mẹ bị địch bắt và thủ tiêu. Mẹ ra đi trong lặng lẽ, nhưng sự ra đi ấy đã hóa thành bất tử. Mẹ không kịp thấy ngày đất nước hòa bình, nhưng chính máu của mẹ và các con mẹ đã góp phần làm nên mùa xuân độc lập hôm nay.

Nhiều năm sau, Nhà nước truy tặng mẹ danh hiệu thiêng liêng “Bà mẹ Việt Nam anh hùng” – danh hiệu của một đời hiến dâng trọn vẹn cho Tổ quốc.

Hôm nay, trong ánh sáng của hòa bình, chúng con – những đoàn viên, thanh niên Vị Thủy – cúi đầu trước tên mẹ. Chúng con hiểu rằng: mỗi ngày được sống bình yên là một món quà đổi bằng nước mắt của những người mẹ như mẹ Út.

Chúng con xin hứa:
Sẽ sống có lý tưởng.
Sẽ yêu nước bằng hành động.
Sẽ giữ ngọn lửa mẹ để lại cháy mãi trong từng việc làm đẹp của tuổi trẻ.

Mẹ Phạm Thị Út – lặng thầm mà vĩ đại.
Thời hoa lửa đã qua, nhưng ngọn lửa mẹ để lại sẽ không bao giờ tắt trong tim thế hệ trẻ hôm nay và mai sau.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Người Mẹ Của Hai Liệt Sĩ Và Một Thời Hoa Lửa | Câu chuyện thời hoa lửa