Người mẹ của hòa bình và tuổi trẻ Vị Thủy
Người mẹ của hòa bình và tuổi trẻ Vị Thủy
Có những con người mà cuộc đời của họ không chỉ gói gọn trong hai chữ “mẹ hiền”, mà còn trở thành biểu tượng bất diệt của lòng yêu nước, của tinh thần bất khuất trong những năm tháng chiến tranh đầy máu lửa. Giữa vùng đất ấp 11, xã Vị Trung, huyện Vị Thủy cũ nay là ấp 11A xã Vị Thủy – nơi gắn với biết bao chiến công của quân dân Hậu Giang – Mẹ Lê Thị Kính đã sống một cuộc đời giản dị nhưng phi thường như thế.
Mẹ Kính sinh ra với ước mơ rất đỗi bình thường, chỉ mong một mái nhà yên ấm, một cuộc sống lặng lẽ để nuôi dạy chín người con khôn lớn. Thế nhưng chiến tranh đâu để mẹ được sống bình yên. Giặc Mỹ đến, gieo rắc chết chóc lên khắp làng quê Vị Trung cũ. Chúng cướp đi sự bình yên, nhưng không thể cướp được lòng căm thù giặc và khí phách của người phụ nữ Nam Bộ kiên trung.
Mẹ cùng chồng âm thầm đào hầm, nuôi chứa cán bộ cách mạng, lấy chính ngôi nhà mình làm nơi an toàn cho những chuyến đi – về của bộ đội, du kích xã. Khi bóng tối phủ xuống, mẹ lại tất tả lo từng nắm cơm, từng chum nước, từng chiếc võng để bộ đội nghỉ qua đêm. Cuộc sống bình dị đã hóa thành một chiến hào thầm lặng, nơi mẹ là người canh giữ sự sống cho cách mạng.
Dù cuộc sống thiếu trước hụt sau, mẹ vẫn quyết tâm nuôi dạy chín người con khôn lớn, dặn dò từng đứa:
“Quê mình nghèo, nhưng nghĩa khí phải giàu; nước mình đau, thì con phải đứng lên.”
Và rồi, từng người con của mẹ lần lượt khoác ba lô lên đường, tiếp bước lý tưởng của dân tộc.
Nhưng chiến tranh không bao giờ công bằng…Hai trong số những người con của mẹ đã Vĩnh viễn nằm lại nơi chiến trường, để lại bao xót thương trong lòng những người ở lại
Liệt sĩ Hồ Văn Chấn – sinh năm 1936, Tiểu đội phó du kích xã Vị Thủy. Ngày 02/02/1966, trong lúc đang làm nhiệm vụ, anh bị lính biệt kích bắn hy sinh ngay trên mảnh đất quê hương xã Vị Trung cũ nay xã Vị Thủy.
Liệt sĩ Hồ Văn Tân – sinh năm 1943, Tiểu đội trưởng Tiểu đoàn 303, hy sinh ngày 08/11/1967 tại Hòa Hưng, Giồng Riềng, Kiên Giang. Với chiến công xuất sắc, anh được Nhà nước tặng thưởng Huân chương Kháng chiến hạng Nhì.
Hai nấm mồ xanh, hai người con mãi mãi nằm lại chiến trường… nỗi đau ấy không gì bù đắp được. Nhưng mẹ Kính không than khóc. Mẹ biến nỗi đau thành sức mạnh để tiếp tục đứng vững, tiếp tục động viên những người con còn lại lên đường vì Tổ quốc.
Mẹ đã rời xa cuộc đời này, rời xa những mùa lúa chín, rời xa mái nhà nơi mẹ đã bao lần đưa bộ đội xuống hầm. Nhưng sự hy sinh của mẹ đã được gìn giữ vẹn nguyên trong lòng nhân dân, và được Tổ quốc ghi nhận bằng danh hiệu thiêng liêng:
Ngày 24/10/2014, Chủ tịch nước truy tặng Mẹ Lê Thị Kính danh hiệu “Bà mẹ Việt Nam anh hùng”.
Ngày mẹ được xướng tên, cũng là ngày người dân Vị Thủy lặng lẽ rơi nước mắt – vì hạnh phúc, vì tự hào, và vì biết rằng quê hương này đã sinh ra những con người vĩ đại đến vậy.
Là một đoàn viên đang sống trong thời bình, mỗi lần đọc lại câu chuyện của mẹ, lòng tôi dâng lên một niềm xúc động khó diễn tả.
Chúng con chưa từng trải qua chiến tranh. Chúng con không biết tiếng bom rơi hay tiếng giặc càn quét. Nhưng nhờ những câu chuyện như của mẹ, chúng con hiểu rằng:
Hòa bình hôm nay được đổi bằng máu xương, bằng nước mắt, bằng cả tuổi xuân của biết bao người mẹ Việt Nam anh hùng.
Tuổi trẻ xã Vị Thủy chúng con xin được nghiêng mình trước mẹ.
Xin được bày tỏ lòng biết ơn sâu nặng. Xin được hứa rằng:
Sẽ sống có trách nhiệm và lý tưởng.
Sẽ cống hiến cho quê hương bằng chính sức trẻ của mình.
Sẽ giữ trọn niềm tin vào Đảng, vào nhân dân như mẹ đã từng.
Sẽ tiếp tục viết tiếp trang sử tự hào của Vị Thủy anh hùng.
Chúng con tin rằng: Ngọn lửa mà mẹ thắp lên trong những năm tháng kháng chiến sẽ tiếp tục cháy mãi trong lòng thế hệ trẻ hôm nay.
Mẹ Lê Thị Kính không còn nữa, nhưng bóng dáng mẹ, tấm gương mẹ… vẫn còn đi cùng quê hương, đi cùng mỗi đoàn viên khi khoác lên mình màu áo xanh tuổi trẻ.
Câu chuyện về mẹ là lời nhắc nhở: Phải biết sống đẹp, sống có ích, sống sao cho xứng đáng với những hy sinh không thể nào đo đếm.
Xin tri ân mẹ – người mẹ bình dị nhưng vĩ đại của quê hương Vị Thủy.
Xin tri ân thời hoa lửa đã tôi luyện nên những con người phi thường.
Xin tri ân những anh hùng đã ngã xuống để hôm nay chúng con được sống trong hòa bình.



