Bài viết

NGƯỜI MẸ CỦA NGƯỜI LÍNH

Ninh Bình04/05/2026Ban Biên tập tổng hợp1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong dòng chảy lịch sử dân tộc, có những con người bình dị nhưng đã làm nên những điều vĩ đại. Họ không phải những vị tướng chỉ huy trận tuyến, cũng không phải những nhà lãnh đạo xuất hiện trên báo chí hay sử sách, nhưng họ chính là những viên gạch vô danh đã góp phần xây nên nền độc lập cho Tổ Quốc. Trong số đó, câu chuyện về nữ anh hùng Nguyễn Thị Nghĩa, ở vùng đất Hậu Giang, luôn là dấu ấn sâu đậm trong trái tim biết bao thế hệ.

Bà Nguyễn Thị Nghĩa sinh năm 1934, trong một gia đình nông dân nghèo. Cuộc sống của bà tưởng như sẽ mãi lặng lẽ trôi theo những mùa lúa, theo tiếng võng đưa bếp lửa, nhưng khi cuộc kháng chiến chống Mỹ lan rộng, lòng yêu nước trong bà đã biến một người phụ nữ nông thôn bình dị trở thành điểm tựa cho cả một lực lượng chiến đấu.

Những năm 1960, căn nhà lá nhỏ của bà trở thành cơ sở bí mật nuôi giấu cách mạng. Ban ngày, bà vẫn làm ruộng, hái rau, đi chợ như bao người nông dân khác. Nhưng khi đêm xuống, bếp lửa lại sáng lên. Bà nấu cơm, rang gạo khô, giã thuốc, đun nước rửa vết thương cho thương binh. Có những thời điểm, trong khu vườn nhỏ của bà có đến hàng chục chiến sĩ đang trú ẩn. Họ gọi bà bằng hai chữ thân thương: “Má Nghĩa”

Má Nghĩa thương bộ đội như thương con ruột. Khi lực lượng gặp khó khăn về lương thực, má bán đôi bông tai cưới – tài sản quý giá nhất của người phụ nữ miền Tây thời ấy – để đổi lấy gạo cho cách mạng. Khi bộ đội thiếu quần áo, má tự tay may từng chiếc áo, từng mảnh băng gạc thấm máu.

Nhưng chiến tranh không cho phép yêu thương tồn tại một cách yên ổn. Một lần, quân địch bất ngờ càn vào làng. Chúng phát hiện đường hầm bí mật trong nhà má. Chúng tra khảo, đánh đập, ép má khai nơi trú của bộ đội. Má chỉ nói một câu ngắn gọn nhưng đầy bất khuất:

“Tui chỉ có một tội: thương người chiến đấu vì đất nước này”

Không khai thác được gì, địch đốt nhà, trấn áp dân làng, và treo lệnh truy bắt má. Thế nhưng ngay trong đêm, má trở lại khu vườn cũ, dùng đôi bàn tay đầy vết thương đào lại hầm mới cho bộ đội. Khi có người hỏi má không sợ sao, má chỉ cười: “Sợ thì ai làm? Đất nước còn đánh giặc thì tui còn giúp.”

Năm 1967, trong một cuộc càn quét lớn, địch bao vây nhà má Nghĩa. Khi chúng chuẩn bị phát hiện lối hầm, má đã chắn ngay cửa, giang tay che lại. Súng chĩa vào má, nhưng má vẫn không rời bước. Và rồi, một tiếng súng vang lên. Má ngã xuống – thầm lặng nhưng đầy khí phách.

Nhờ khoảnh khắc ấy, toàn bộ chiến sĩ dưới hầm thoát được vòng vây và tiếp tục chiến đấu. Má đã hi sinh, nhưng tình yêu nước và niềm tin vào sự tự do thì còn mãi.

Sau ngày đất nước thống nhất, Nhà nước truy tặng má danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang Nhân Dân. Ngôi mộ nhỏ nơi quê nhà giờ là điểm đến của học sinh, đoàn viên, cựu chiến binh – nơi người ta cúi đầu, không chỉ để hoài niệm, mà còn để biết ơn.

Câu chuyện về má Nguyễn Thị Nghĩa không chỉ là một mảnh ký ức về chiến tranh mà còn là lời nhắc nhở cho thế hệ hôm nay:

Tự do mà chúng ta đang sống không phải đến từ may mắn, mà từ máu, nước mắt và lòng hy sinh của biết bao con người. Chúng ta có thể khác má ở thời đại, công việc, lối sống – nhưng tinh thần yêu nước, trách nhiệm với cộng đồng, và lòng biết ơn quá khứ thì không bao giờ được phép lãng quên.

Để mỗi khi nhớ về má, ta tự nhắc mình một diều: “Sự bình yên hôm nay là phần tiếp nối của những hy sinh ngày hôm qua”

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn