NGƯỜI MẸ CỦA NHỮNG ĐỨA CON RA TRẬN
Một ngôi làng nhỏ ở miền Bắc.
Chiến tranh kéo dài.
Ngày này qua ngày khác, từng đoàn thanh niên lên đường.
Trong một gia đình, lần lượt người con trai cả rồi người con thứ khoác ba lô ra đi.
Người mẹ đứng trước cửa.
Bà không khóc.
Bà chỉ dặn:
“Các con cố giữ gìn sức khỏe.”
Người con cả đi rồi.
Ít lâu sau, người con thứ cũng nhập ngũ.
Căn nhà vốn đông người bỗng trở nên vắng lặng.
Mỗi buổi chiều, người mẹ vẫn ra cổng.
Có khi bà chỉ đứng đó vài phút rồi lại quay vào.
Một ngày nọ, bà nhận được thư.
Con trai viết rằng đơn vị đang hành quân.
Anh nhớ nhà.
Nhưng anh không kể về những trận đánh.
Anh chỉ hỏi:
“Mẹ có khỏe không?”
Bà đọc đi đọc lại bức thư.
Rồi cất nó vào chiếc hộp gỗ.
Nhiều năm sau, một người con trở về.
Người kia mãi mãi không trở lại.
Người mẹ đã già.
Bà vẫn giữ chiếc hộp gỗ.
Bên trong là những lá thư đã ngả màu.
Chiến tranh thường được nhớ bằng tên những trận đánh.
Nhưng ở mỗi làng quê, có những người mẹ đã âm thầm tiễn con đi và chờ con suốt cả cuộc đời.
Họ chính là những người đã đứng phía sau một thế hệ ra trận.



