Bài viết

Người mẹ của những "đứa trẻ không tên"

Hưng Yên29/12/2025Nguyễn Văn Hậu (xã Chí Minh)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Chiến tranh đi qua, vùng đất Quảng Trị quê mẹ gánh chịu biết bao đau thương. Mẹ chứng kiến những đứa trẻ sinh ra không có cha mẹ, hoặc thân thể biến dạng vì chất độc hóa học bị bỏ rơi bên vệ đường. Lòng mẹ đau như thắt lại, mẹ quyết định mang các con về nuôi, dù khi ấy nhà mẹ cũng nghèo rớt mồng tơi. Người ta bảo mẹ "ốc chưa mang nổi mình ốc còn mang cọc cho rêu", nhưng mẹ chỉ nghĩ: "Mình không cứu thì ai cứu?".

Mẹ nhớ những ngày chắt chiu từng muỗng cháo, thức trắng đêm xoa bóp những đôi chân co quắp của thằng bé bị ảnh hưởng chất độc da cam. Có những đêm các con lên cơn đau, khóc thét, mẹ chỉ biết ôm chúng vào lòng mà khóc theo. Nuôi những đứa trẻ bình thường đã khó, nuôi những đứa con của chiến tranh còn khó gấp trăm lần. Nhưng nhìn các con khôn lớn, biết gọi "Mẹ", biết tự xúc cơm ăn, mẹ thấy đó là chiến thắng lớn nhất đời mình. Mẹ muốn bù đắp cho các con những gì chiến tranh đã cướp mất. Lòng nhân ái của người phụ nữ Việt Nam chính là liều thuốc hữu hiệu nhất để hàn gắn những vết thương mà bom đạn đã để lại.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn