Bài viết

NGƯỜI MẸ CỦA NHỮNG HUYỀN THOẠI BẤT TỬ MẸ LÊ THỊ TRỊ

Tây Ninh17/04/2026Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong dòng chảy lịch sử đầy bi tráng của dân tộc, có những người mẹ mà cuộc đời là một bản anh hùng ca được viết bằng nước mắt và lòng kiên trung đến tận cùng. Bà mẹ Việt Nam Anh hùng Lê Thị Trị (thường được gọi là mẹ Trị) chính là một tượng đài như thế. Mẹ sinh năm 1924 tại xã Điện Thắng Trung, huyện Điện Bàn (nay là thị xã Điện Bàn), tỉnh Quảng Nam — vùng đất được mệnh danh là "ngôi làng thép" với những người con quả cảm. Mẹ là con gái cả của Bà mẹ Việt Nam Anh hùng huyền thoại Nguyễn Thị Thứ. Cuộc đời mẹ Trị là sự tiếp nối cao cả của truyền thống gia đình, một sự hy sinh vô bờ bến khi cả mẹ và bà ngoại đều dâng hiến những người thân yêu nhất cho sự nghiệp độc lập dân tộc. Mẹ ra đi vào năm 2007, hưởng thọ 83 tuổi, để lại một di sản tinh thần bất diệt về lòng yêu nước cho thế hệ mai sau.

http://image.congan.com.vn/thumbnail/CATP-480-2025-5-6/cao-metri.jpg Cuộc đời mẹ Lê Thị Trị gắn liền với những chi tiết "hoa lửa" khốc liệt nơi mảnh đất miền Trung nắng gió. Gia đình mẹ là một cơ sở cách mạng kiên cường, nơi nuôi giấu cán bộ và là trạm giao liên mật thiết của quân ta. Kỷ niệm đáng nhớ và cũng đau đớn nhất thời chiến là những lần mẹ phải nén nỗi đau vào lòng để tiếp tục nhiệm vụ. Hình ảnh người phụ nữ nhỏ bé, gầy guộc nhưng đầy nghị lực, vừa làm ruộng vừa bí mật tiếp tế lương thực, thuốc men cho bộ đội dưới hầm bí mật đã trở thành một phần của lịch sử Điện Bàn. Gian khổ đặc trưng của vùng đất này là sự kìm kẹp gắt gao của địch với hệ thống đồn bốt dày đặc, nhưng

mẹ vẫn bền bỉ dùng những ám hiệu đời thường như cách đặt gáo nước, cách treo quần áo để báo tin cho cán bộ vượt qua các trận càn quét. Lý tưởng của mẹ rất đơn giản nhưng lay động lòng người: "Nhà mình là nhà cách mạng, mấy đời chịu cực chịu khổ cũng vì mong cho nước nhà được độc lập, con cháu được sống trong thanh bình".

Nói về sự hy sinh của mẹ Lê Thị Trị, đó là một nỗi đau vượt quá sức chịu đựng của một con người bình thường. Mẹ đã lần lượt nhận về những tấm Bằng Tổ quốc ghi công của chồng và hai người con gái thân yêu. Chồng mẹ và các con đã ngã xuống ngay trên chính mảnh đất quê hương khi đang thực hiện nhiệm vụ kháng chiến. Nỗi đau ấy chồng chất lên nỗi đau của bà ngoại (mẹ Thứ), tạo nên một gia đình có nhiều liệt sĩ nhất Việt Nam. Mỗi lần nhận tin dữ, mẹ lại nuốt nước mắt vào trong, tiếp tục bám trụ bến sông, bám trụ hầm bí mật để bảo vệ cán bộ. Chính lòng căm thù giặc sâu sắc và sự hy sinh tận hiến này đã đưa mẹ trở thành người phụ nữ đầu tiên của tỉnh Quảng Nam được phong tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân khi còn sống.

Sau ngày đất nước thống nhất năm 1975, mẹ Trị trở về với cuộc sống đời thường tại quê nhà Điện Thắng Trung. Dù mang trên mình những nỗi đau mất mát to lớn về người thân, mẹ vẫn sống một cuộc đời giản dị, bao dung và tràn đầy tình thương. Mẹ tham gia tích cực vào các hoạt động giáo dục truyền thống cho thế hệ trẻ, chăm lo cho các gia đình thương binh liệt sĩ tại địa phương. Ở tuổi xế chiều, mẹ vẫn minh mẫn kể lại những ký ức về một thời "mưa bom bão đạn", về những ngày mẹ và mẹ Thứ cùng nhau thắp nén nhang cho các con, các cháu đã ngã xuống. Lời nhắn nhủ của mẹ luôn khắc sâu vào tâm khảm thanh niên địa phương: "Hòa bình hôm nay quý giá lắm, các con phải đoàn kết, phải thương yêu nhau và bảo vệ mảnh đất quê hương mình".

Cảm nhận của người dân Quảng Nam và cả nước dành cho mẹ luôn là sự thành kính và biết ơn vô hạn. Mẹ đã đi xa, nhưng hình ảnh người mẹ Quảng Nam hiền hậu với đôi bàn tay chai sạn vì đào hầm, nuôi quân vẫn mãi tỏa sáng như một ngọn đuốc. Di sản của mẹ không chỉ là những tấm huân chương, bằng khen cao quý treo trang trọng trên tường, mà còn là tinh thần bất khuất của người phụ nữ Việt Nam: "Giỏi việc nước, đảm việc nhà", là biểu tượng vĩnh cửu của sự hy sinh thầm lặng vì đại nghĩa dân tộc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
NGƯỜI MẸ CỦA NHỮNG HUYỀN THOẠI BẤT TỬ MẸ LÊ THỊ TRỊ | Câu chuyện thời hoa lửa