NGƯỜI MẸ CỦA NHỮNG HUYỀN THOẠI TĨNH LẶNG
Trong cuộc kháng chiến trường kỳ của dân tộc, có những nỗi đau không tiếng đại bác nào đo đếm được, đó là nỗi đau của những người mẹ tiễn con đi mà không bao giờ thấy trở về. Mẹ Việt Nam Anh hùng Nguyễn Thị Thứ (Quảng Nam) chính là biểu tượng cao cả nhất cho sự hy sinh thầm lặng ấy – người mẹ có 9 người con trai, 1 người con rể và 2 cháu ngoại là liệt sĩ.
Nỗi đau kết tinh thành lòng yêu nước Mẹ Thứ sinh ra tại vùng đất Điện Bàn, Quảng Nam – nơi chiến sự luôn diễn ra ác liệt. Trong suốt hai cuộc kháng chiến chống Pháp và chống Mỹ, ngôi nhà của mẹ không chỉ là tổ ấm mà còn là một pháo đài bí mật. Mẹ đã đào 5 con hầm bí mật trong vườn nhà để nuôi giấu cán bộ, bộ đội. Trên miệng hầm, mẹ vẫn thản nhiên quét lá, chăn nuôi để ngụy trang, trong khi dưới lòng đất là những người con ưu tú của cách mạng đang trú ẩn.
Cứ mỗi lần nhận được một bản giấy báo tử, trái tim mẹ lại thêm một vết sẹo. Chín lần nhận tin con hy sinh, là chín lần mẹ nuốt nước mắt vào trong để tiếp tục công việc nuôi quân. Người ta kể rằng, có những đêm mẹ thắp nến ngồi đợi bên mâm cơm, hy vọng một phép màu nào đó sẽ mang các con trở về, nhưng đáp lại chỉ là tiếng gió hú qua khe cửa và sự tĩnh lặng của nghĩa trang.
Biểu tượng của sự dâng hiến Sự hy sinh của mẹ Thứ không phải bằng súng đạn, mà bằng chính máu thịt của dòng họ mình. Mẹ không bao giờ than vãn về những mất mát. Với mẹ, việc các con ngã xuống cho mảnh đất này cũng như hạt lúa rụng xuống để nảy mầm cho mùa sau. Hình ảnh mẹ Thứ lúc cuối đời, với gương mặt phúc hậu hằn sâu những nếp nhăn thời gian, ngồi bên những tấm bằng Tổ quốc ghi công, đã trở thành nguồn cảm hứng để xây dựng Tượng đài Mẹ Việt Nam Anh hùng tại Quảng Nam. Mẹ là hiện thân của đất mẹ Việt Nam: bao dung, nhẫn nại và sẵn sàng dâng hiến tất cả cho tự do.



