Chuyện về mẹ VNAH Nguyễn Thị Thứ - người Mẹ của những người con mãi mãi ở lại tuổi đôi mươi.
Chuyện về người mẹ Việt Nam anh hùng Nguyễn Thị Thứ. "Mẹ là biểu tượng thiêng liêng của những Bà mẹ Việt Nam Anh hùng. Nơi nỗi đau mất đi những người con ở tuổi đôi mươi hóa thành ngọn lửa âm ỉ cháy mãi trong tâm thức của triệu triệu người con đất Việt."
Nếu có ai hỏi tôi về định nghĩa của sự hy sinh, tôi sẽ không tìm kiếm trong những cuốn sách dày cộm, mà sẽ hướng lòng mình về phía những người Mẹ. Và hình ảnh đầu tiên hiện lên trong tâm trí tôi chính là Mẹ Việt Nam Anh hùng Nguyễn Thị Thứ – người mẹ đã trở thành biểu tượng thiêng liêng của một thời hoa lửa.
Cuộc đời Mẹ là một chuỗi dài những mất mát nhưng cũng là bản hùng ca bi tráng nhất của dân tộc. Mẹ đã tiễn chín người con trai, một người con rể và một người cháu ngoại lên đường bảo vệ Tổ quốc. Để rồi, lần lượt từng người, từng người một, họ không trở về. Mẹ đã gạt nước mắt, chôn chặt nỗi đau vào lòng để nuôi dưỡng niềm tin vào ngày thống nhất. “Mẹ không chỉ là mẹ của những đứa con mình rứt ruột đẻ ra, Mẹ còn là người mẹ của cả dân tộc, của những người lính đã ngã xuống để đất nước được xanh tươi hôm nay.”
Tôi nhớ về hình ảnh Mẹ ngồi lặng lẽ bên hiên nhà, đôi mắt mờ đục theo thời gian nhìn về phía xa xăm. Mẹ không khóc, vì nước mắt của Mẹ đã cạn khô theo những chuyến tàu tiễn biệt. Những căn hầm bí mật trong vườn nhà Mẹ từng là nơi che giấu cán bộ, nơi hơi thở của sự sống và cái chết cận kề trong gang tấc. Sự kiên trung của Mẹ chính là chỗ dựa, là niềm tin sắt đá cho những người con cách mạng trong những giờ phút cam go nhất.
Nhìn lại cuộc đời Mẹ, thế hệ trẻ chúng tôi cảm thấy mình thật nhỏ bé. Chúng ta thường lo âu về những khó khăn vụn vặt của cuộc sống, trong khi Mẹ đã đối diện với nỗi đau lớn nhất mà một con người có thể chịu đựng. Nhưng Mẹ không gục ngã. Mẹ đã hóa thân vào mảnh đất quê hương, thành ngọn lửa soi đường cho thế hệ sau hiểu thế nào là giá trị của hòa bình.
Mẹ đã đi xa, nhưng tên tuổi của Mẹ sẽ mãi là tượng đài bất tử trong lòng mỗi người con đất Việt. Viết về Mẹ, tôi không chỉ viết về một ký ức đau thương, mà viết về niềm tự hào dân tộc, về lòng yêu nước nồng nàn không bao giờ tắt. Nhìn vào những mất mát của Mẹ Thứ, thế hệ trẻ chúng ta bỗng thấy mình cần sống có trách nhiệm hơn. Bởi bình yên chúng ta đang cầm trên tay hôm nay được đổi bằng tuổi đôi mươi vĩnh viễn nằm lại chiến trường của biết bao người con của Mẹ.


