NGƯỜI MẸ CỦA QUÊ HƯƠNG ĐÔN CHÂU - MẸ DƯƠNG THỊ TÂN
Những năm tháng chiến tranh tràn qua miền quê Đôn Xuân như những cơn bão lửa. Đất nứt nẻ vì bom, lúa chưa kịp trổ đòng đã cháy sém, và trong những mái nhà tranh nghèo, nỗi lo âu chưa bao giờ nguôi ngoai. Giữa khói súng mịt mù ấy, có một người mẹ nhỏ bé nhưng trái tim lại rộng lớn hơn cả cánh đồng quê mẹ Dương Thị Tân. Khi Tổ quốc cần, mẹ cũng hóa thân thành một phần của đất. Ngày mẹ theo cách mạng, mẹ không mang theo gì ngoài niềm tin sắt son và lời thề thầm lặng: “Còn đất nước, còn làng xóm thì mẹ còn đứng vững.” Mẹ tham gia cách mạng khi tuổi đời còn rất trẻ. Ban ngày, mẹ là người phụ nữ quê lam lũ, đội nón lá đi qua những con đường làng đầy dấu chân giặc. Ban đêm, mẹ là người chiến sĩ âm thầm, đưa thư, tiếp tế, che chở cho cán bộ giữa vòng vây hiểm nguy. Mỗi bước chân mẹ đi là một lần đối mặt với cái chết, nhưng mẹ chưa từng chùn bước. Người con trai duy nhất của mẹ Đoàn Văn Hùng lớn lên giữa tiếng súng thay cho lời ru. Tuổi thơ của con không có những ngày yên bình, chỉ có những đêm trốn bom trong hầm đất, những buổi sáng nhìn mẹ vá lại mái nhà sau trận càn. Lớn lên, con khoác ba lô theo du kích, bước vào cuộc chiến bằng tất cả lòng yêu nước của người con sinh ra từ một người mẹ anh hùng. Mẹ tiễn con đi trong buổi sớm mờ sương. Không nước mắt, không lời níu kéo. Mẹ chỉ dặn con một câu ngắn ngủi mà suốt đời con mang theo trong tim: “Con đi vì nước, nếu không về, con ở lại với quê hương.” Chiến tranh không buông tha ai. Một ngày nọ, giữa cuộc kháng chiến khốc liệt, người con của mẹ đã ngã xuống khi cùng đồng đội đánh trả quân thù. Máu con thấm vào đất quê, hòa vào từng tấc đất mà con từng bước qua. Tin con hy sinh đến với mẹ như một tiếng sét xé toạc bầu trời. Nhưng mẹ không gục ngã.
Không lâu sau đó, trong một trận chiến không cân sức, mẹ cũng ngã xuống. Mẹ hy sinh giữa làng quê mình từng che chở, giữa mảnh đất đã nuôi con khôn lớn và cũng là nơi giữ lấy hình hài con vĩnh viễn. Mẹ đi, để lại sau lưng nỗi đau không thể gọi tên, nhưng cũng để lại một tấm gương sáng ngời về lòng yêu nước và sự hy sinh trọn vẹn.
Chiến tranh qua đi. Cánh đồng Đôn Xuân lại xanh, lúa lại trổ bông. Nhưng dưới lớp đất yên bình ấy là những người mẹ, người con đã hóa thân vào quê hương. Mẹ Dương Thị Tân và người con của mẹ không còn hiện diện, nhưng sự hy sinh của họ đã làm nên dáng hình Tổ quốc hôm nay.



