Người mẹ của vùng đất thép – Mẹ Nguyễn Thị Rành
Ở vùng đất Củ Chi – nơi được gọi là “đất thép thành đồng”, có một người mẹ mà ai nhắc đến cũng kính trọng: mẹ Nguyễn Thị Rành.
Ngày ấy, chiến tranh diễn ra ác liệt. Bom đạn cày xới ruộng đồng, làng xóm không còn yên bình. Nhưng giữa khói lửa ấy, ngôi nhà nhỏ của mẹ Rành vẫn luôn sáng đèn… vì đó là nơi nuôi giấu cán bộ cách mạng.
Ban ngày, mẹ Rành vẫn ra đồng làm lụng như bao người nông dân khác. Mẹ cuốc đất, trồng rau, chăm từng luống lúa. Nhìn mẹ, không ai nghĩ rằng dưới chính mảnh vườn ấy lại có những hầm bí mật.
Đêm xuống, khi mọi người đã ngủ, mẹ lặng lẽ:
Mang cơm xuống hầm cho bộ đội
Nhẹ nhàng dặn dò từng người giữ bí mật
Canh gác ngoài cửa, lắng nghe từng tiếng động
Có những hôm, lính địch kéo đến lục soát. Chúng đi từng nhà, soi từng góc. Không khí căng thẳng đến nghẹt thở.
Nhưng mẹ vẫn bình tĩnh.
Mẹ giả vờ như không biết gì, vẫn nói chuyện tự nhiên, đánh lạc hướng chúng. Nhờ vậy, các chiến sĩ trong hầm vẫn an toàn.
Mẹ có nhiều người con trai. Những đứa con của mẹ lớn lên trong khói lửa chiến tranh. Khi Tổ quốc cần, họ lần lượt lên đường nhập ngũ.
Ngày tiễn con đi, mẹ không khóc.
Mẹ chỉ dặn:
“Các con đi giữ nước, mẹ ở nhà giữ làng.”
Rồi chiến tranh cuốn đi từng người con của mẹ…
Tin báo tử lần lượt gửi về.
Người con cả hi sinh.
Rồi đến người con thứ hai… thứ ba…
Cứ thế, 8 người con trai của mẹ đều ngã xuống.
Nỗi đau ấy như xé lòng. Nhưng trước mặt mọi người, mẹ vẫn cố gắng đứng vững. Mẹ không cho phép mình gục ngã, vì mẹ biết vẫn còn những người khác cần mẹ giúp đỡ.
Một lần, có người hàng xóm không kìm được, hỏi:
“Mẹ ơi… mất nhiều con như vậy, mẹ có đau lắm không?”
Mẹ im lặng một lúc lâu. Đôi mắt mẹ đỏ lên, nhưng giọng vẫn bình tĩnh:
“Đau chứ… nhưng đất nước còn đau hơn. Các con tôi hi sinh để đất nước được sống.”
Nghe câu nói ấy, ai cũng nghẹn lại.
Điều khiến mọi người càng khâm phục hơn là:
Sau khi mất con, mẹ vẫn tiếp tục nuôi giấu cán bộ.
Ngôi nhà của mẹ vẫn là nơi an toàn cho cách mạng.
Bếp lửa của mẹ vẫn đỏ mỗi đêm.
Tấm lòng của mẹ vẫn rộng như trước…
Cho đến ngày đất nước được hòa bình, mẹ Rành đã góp một phần thầm lặng nhưng vô cùng lớn lao.



