NGƯỜI MẸ ĐÃ HY SINH TẤT CẢ VÌ ĐẤT NƯỚC
NGƯỜI MẸ ĐÃ HY SINH TẤT CẢ VÌ ĐẤT NƯỚC
1. Ký ức về "Mâm cơm chín bát, chín đũa"
Đây là hình ảnh lấy đi nhiều nước mắt nhất. Dù các con đã hy sinh, nhưng trong suốt hàng chục năm, vào mỗi bữa cơm, mẹ Thứ vẫn thói quen dọn thêm bát đũa. Mẹ ngồi đó, nhìn những chiếc bát trống không, như thể chỉ cần mẹ đợi thêm một chút, các anh sẽ từ chiến trường bước về, rửa tay rồi ngồi vào mâm như ngày xưa.
2. Những ngọn đèn trên bàn thờ
Trong căn nhà nhỏ tại Điện Bàn, bàn thờ nhà mẹ Thứ luôn đỏ lửa. Có những thời điểm, nỗi đau ập đến dồn dập:
· Năm 1948: Con đầu hy sinh.
· Năm 1954: Con thứ hai hy sinh.
· Đỉnh điểm là năm 1972: Chỉ trong một năm, mẹ nhận đến 3 giấy báo tử.
Mỗi ngọn nến thắp lên là một lần tim mẹ thắt lại. Người dân kể rằng, có những đêm mẹ thức trắng, lặng lẽ nhìn lên di ảnh các con, không khóc thành tiếng mà chỉ có đôi mắt trũng sâu vì cạn lệ.
3. Ký ức về 5 căn hầm bí mật
Ký ức của mẹ không chỉ có đau thương mà còn có sự can trường. Ngay trong vườn nhà, mẹ cho đào 5 căn hầm bí mật.
· Mẹ giả vờ chăn bò, hái củi để canh gác cho cán bộ.
· Mẹ nuôi giấu hàng trăm chiến sĩ dưới lòng đất ngay sát đồn địch.
Với mẹ, mỗi người lính dưới hầm đều như con đẻ của mình. Mẹ sẵn sàng đối mặt với họng súng quân thù để bảo vệ họ, bởi mẹ hiểu "mất đứa con này, mẹ còn những đứa con khác của cách mạng".
4. Giây phút ngày 30/4/1975
Khi cả nước vỡ òa trong niềm vui thống nhất, mẹ Thứ lại ra cổng đứng chờ. Mẹ chờ một phép màu rằng trong đoàn quân chiến thắng trở về kia, sẽ có ít nhất một đứa con của mẹ bằng xương bằng thịt. Nhưng mẹ chỉ nhận được tin người con trai cuối cùng, anh Nguyễn Hữu Thùy, đã hy sinh vào đúng giờ phút cuối cùng trước khi Sài Gòn giải phóng.
5. Lời nhắn nhủ cuối đời
Những năm tháng cuối cùng trên giường bệnh, dù trí nhớ lúc nhớ lúc quên, mẹ vẫn thường nhắc tên các con: “Thằng Trị đâu, thằng Bình đâu... sao chưa về ăn cơm?”. Ký ức của mẹ dừng lại ở sự chờ đợi, một sự chờ đợi vĩnh cửu.
Mẹ Thứ không chỉ là một nhân vật lịch sử, mẹ là "đoạn trường" của dân tộc Việt Nam.



