NGƯỜI MẸ ĐẠI PHƯỚC – KIÊN TRUNG GIỮA MẤT MÁT
Người mẹ mất chồng và con trong chiến tranh, nhưng vẫn bền bỉ vượt qua đau thương, nuôi dưỡng tinh thần cách mạng cho gia đình và quê hương.
Trong những năm tháng kháng chiến gian khổ, có những người mẹ đã lặng lẽ hiến dâng cả những gì thiêng liêng nhất của đời mình cho Tổ quốc. Mẹ Nguyễn Thị Lang, quê ở xã Đại Phước, huyện Càng Long, là một trong những biểu tượng tiêu biểu cho sự hy sinh và lòng kiên trung ấy.
Sinh năm 1930, Mẹ lập gia đình với đồng chí Nguyễn Văn Dễ và sinh được bốn người con trai. Gia đình Mẹ sớm tham gia vào phong trào cách mạng tại địa phương, góp phần vào công cuộc đấu tranh giải phóng dân tộc.
Đồng chí Nguyễn Văn Dễ – chồng của Mẹ – là Trưởng Ban An ninh ấp Nhị Hòa, một vị trí quan trọng trong việc giữ gìn an ninh, bảo vệ cơ sở cách mạng. Ngày 15/3/1964, trên đường đến dự cuộc họp theo sự triệu tập của cấp trên, đồng chí bị lực lượng địch phục kích. Trước tình thế nguy hiểm, đồng chí đã dũng cảm dùng lựu đạn chống trả, chiến đấu đến hơi thở cuối cùng và anh dũng hy sinh.
Nỗi đau chưa kịp nguôi ngoai, Mẹ lại tiếp tục tiễn người con trai – liệt sỹ Nguyễn Chiến Trường, sinh năm 1953 – lên đường làm nhiệm vụ. Là cán bộ dân y xã Đại Phước, đồng chí luôn tận tụy cứu chữa thương binh, phục vụ chiến trường. Ngày 05/7/1969, trong một trận càn của địch vào cơ quan, khi đang di chuyển thương binh và dụng cụ y tế ra khỏi vùng nguy hiểm, đồng chí bị lựu đạn địch ném trúng và hy sinh.
Hai người thân yêu nhất – chồng và con – đã ngã xuống vì độc lập, tự do của Tổ quốc. Những mất mát ấy là nỗi đau không gì bù đắp được, nhưng cũng chính là minh chứng cho tinh thần bất khuất của một gia đình cách mạng.
Dẫu cuộc đời chất chứa nhiều đau thương, Mẹ Nguyễn Thị Lang vẫn kiên cường sống, nuôi dạy các con còn lại trưởng thành, tiếp tục đóng góp cho quê hương trong thời bình.
Ghi nhận những hy sinh to lớn đó, ngày 04/8/2014, Chủ tịch nước đã truy tặng Mẹ danh hiệu cao quý “Bà mẹ Việt Nam Anh hùng”.
Câu chuyện của Mẹ Nguyễn Thị Lang là biểu tượng của lòng yêu nước sâu sắc – nơi những mất mát riêng hòa vào sự trường tồn của dân tộc.


