NGƯỜI MẸ ĐAN ÁO
Nguyễn Ngọc Bảo Linh
Mỗi mùa đông, một người mẹ lại đan áo cho con trai.
Bà đan rất chậm vì mắt đã kém.
Ngày con lên đường, chiếc áo mới vẫn chưa hoàn thành.
Bà nói:
“Con về mẹ đan tiếp.”
Anh cười:
“Con nhớ.”
Nhưng anh không trở về.
Chiếc áo dang dở được cất trong tủ.
Nhiều năm sau, người con gái của bà tìm thấy.
Cô hỏi:
“Mẹ không đan tiếp sao?”
Bà lắc đầu.
“Không.”
Cô không hỏi thêm.
Chiếc áo được giữ nguyên những mũi đan dang dở.
Mỗi khi mùa đông đến, bà lại lấy ra.
Bà vuốt lên những sợi len.
Người con gái ngồi bên cạnh nghe mẹ kể.
Cô nhận ra rằng người mẹ không chỉ giữ một chiếc áo.
Bà giữ lại khoảnh khắc cuối cùng khi mình còn có thể làm điều gì đó cho con.
Chiếc áo chưa hoàn thành.
Nhưng tình yêu của người mẹ dành cho con thì chưa bao giờ dang dở.
Nhiều năm sau, bà mất.
Con gái vẫn giữ chiếc áo.
Cô không mặc.
Cô chỉ cất nó như một phần ký ức.
Có những điều không cần hoàn thành mới có ý nghĩa.
Một chiếc áo dang dở cũng có thể kể câu chuyện về một người mẹ đã chờ con trở về.



