Người mẹ đào hầm bằng tay
Những năm kháng chiến chống Mỹ cứu nước, tại xã Gio Mỹ, huyện Gio Linh, tỉnh Quảng Trị – vùng đất được mệnh danh là “tọa độ lửa”, mẹ Trần Thị Vân, 56 tuổi, đã âm thầm đào hầm bí mật để nuôi giấu cán bộ cách mạng. Ban ngày, bom đạn cày xới khắp thôn xóm, đêm xuống mẹ lại lặng lẽ dùng đôi tay trần cùng chiếc cuốc nhỏ đào từng lớp đất sau vườn nhà. Để tránh tiếng động lọt vào tai địch, nhiều đoạn hầm mẹ phải dùng tay moi đất, giấu đất vào bao rồi đem đổ xa nhà.
Sau nhiều tháng trời, đôi bàn tay của mẹ chai sần, nhiều lần bật máu vì đá cứng và rễ cây đâm vào da thịt. Thế nhưng mẹ chưa bao giờ than vãn. Mẹ thường nói với các con: “Cán bộ còn sống thì làng mình còn hy vọng ngày hòa bình.” Chiếc hầm nhỏ sâu dưới lòng đất ấy đã che chở cho nhiều cán bộ, chiến sĩ vượt qua những trận càn quét ác liệt của địch trong suốt những năm chiến tranh.
Mùa đông năm 1972, giữa những đợt bom B52 rung chuyển cả vùng Gio Linh, hầm bí mật của mẹ Vân từng cứu sống ba cán bộ bị địch truy lùng gắt gao. Có những ngày thiếu ăn, mẹ nhịn phần khoai sắn của mình để dành cho người trong hầm. Sự hy sinh thầm lặng ấy đã trở thành điểm tựa cho phong trào cách mạng nơi tuyến lửa miền Trung.
Sau ngày đất nước thống nhất, căn hầm năm xưa vẫn được gia đình giữ lại như một chứng tích lịch sử. Câu chuyện về người mẹ đào hầm bằng tay đã trở thành biểu tượng đẹp về lòng quả cảm, đức hy sinh và tình yêu nước sâu nặng của những người mẹ Việt Nam trong thời chiến.



