NGƯỜI MẸ ĐÀO HẦM BÊN DÒNG SÔNG NHẬT LỆ.
NGƯỜI MẸ ĐÀO HẦM BÊN DÒNG SÔNG NHẬT LỆ.
Nói về thời hoa lửa, nếu thiếu đi hình ảnh những người mẹ thì đó là một thiếu sót lớn. Tiêu biểu cho hàng triệu người mẹ Việt Nam anh hùng ngày ấy.
Khi cuộc chiến tranh phá hoại bằng không quân của Mỹ lên đến đỉnh điểm, bến đò qua sông trở thành huyết mạch giao thông quan trọng. Bất chấp máy bay địch gầm rú, bắn phá ngày đêm, người mẹ đã ở tuổi 60 vẫn gan góc một mình chèo đò đưa bộ đội, thương binh và vũ khí qua sông.
"Gan chi gan rứa mẹ ơi?
Mẹ rằng: Cứu nước mình chờ chi ai!
Mẫy năm bom đạn điên cuồng
Gừng cay muối mặn, đường trường có nhau..."
Mẹ không có súng, không có tên lửa, vũ khí của mẹ chỉ là một tay chèo và một lòng yêu nước nồng nàn.
Mỗi chuyến đò của mẹ là một lần đối mặt với tử thần, nhưng mẹ vẫn chèo suốt bao năm tháng, trở thành chỗ dựa tinh thần tinh khôi và vững chãi cho những người lính trẻ trước khi vào Nam chiến đấu.
Mẹ chính là gốc rễ, là bệ đỡ cho những bông hoa lửa trên tuyến đầu nở rộ.



