Người mẹ dạy sống giản dị
rong ngôi nhà nhỏ giữa Sài Gòn những năm còn nhiều khó khăn, cô bé Nguyễn Thị Bình lớn lên bên người mẹ hiền hậu và tần tảo. Mái ngói cũ không che hết nắng mưa, sân nhà chỉ đủ vài bước chân, nhưng nơi ấy lúc nào cũng gọn gàng và ấm áp.
Mẹ của Bình không nói nhiều điều lớn lao. Bà dạy con bằng chính cách mình sống mỗi ngày.
Buổi sáng, bà dậy rất sớm quét sân, nấu cơm rồi chuẩn bị cho các con đến trường. Chiếc áo bà mặc đã vá nhiều lần nhưng luôn sạch sẽ. Bữa cơm gia đình đơn sơ, có khi chỉ là rau luộc, cá kho và bát canh nóng.
Một hôm, Bình nhìn chiếc áo cũ của mẹ rồi hỏi:
– Mẹ ơi, sao mẹ không may áo mới?
Bà mỉm cười:
– Áo còn mặc được thì chưa cần mua mới.
Cô bé im lặng nhìn những đường vá ngay ngắn trên tay áo mẹ.
Chiều hôm ấy, có người quen đến chơi với chiếc vòng vàng sáng trên tay. Bình nhìn theo đầy thích thú. Khi khách về, em hỏi:
– Mẹ có thích đồ đẹp không?
Mẹ xoa đầu con:
– Ai cũng thích cái đẹp. Nhưng cái đẹp của con người không chỉ ở quần áo hay đồ trang sức.
– Vậy ở đâu hả mẹ?
– Ở cách sống.
Câu trả lời giản dị ấy theo Bình rất lâu.
Trong nhà, mẹ luôn nhắc các con phải biết tiết kiệm. Tờ giấy còn viết được thì không bỏ. Cơm thừa được giữ lại cẩn thận. Quần áo của chị lớn lại sửa cho em nhỏ mặc tiếp.
Nhưng mẹ không bao giờ tiết kiệm sự yêu thương.
Có lần một người hàng xóm gặp khó khăn, mẹ mang sang bát gạo cuối cùng trong chum. Bình ngạc nhiên:
– Nhà mình cũng không còn nhiều mà mẹ.
Mẹ nhẹ nhàng đáp:
– Thiếu một chút vẫn sống được. Thấy người khác đói mà không giúp thì lòng mình không yên.
Từ đó, Bình hiểu rằng giản dị không phải là sống kham khổ hay keo kiệt. Giản dị là biết đủ, không chạy theo hơn thua và luôn nghĩ đến người khác.
Một buổi tối, cả nhà quây quần bên ngọn đèn dầu. Bình kể rằng ở lớp có bạn khoe bút mới rất đẹp.
Mẹ hỏi:
– Con có buồn vì mình không có không?
Bình suy nghĩ rồi đáp:
– Lúc đầu có ạ.
Mẹ mỉm cười:
– Con hãy nhớ, điều quý nhất của người học trò là chăm học và biết cư xử tử tế, không phải cây bút đắt tiền.
Cô bé gật đầu.
Những lời dạy ấy không làm em trở nên ít ước mơ hơn. Trái lại, chúng giúp em hiểu rằng giá trị của con người không nằm ở những gì mình sở hữu, mà ở những gì mình mang lại cho người khác.
Nhiều năm sau, khi đã trưởng thành, Nguyễn Thị Bình vẫn giữ lối sống giản dị. Dù ở cương vị cao, bà vẫn gần gũi, tiết kiệm và chân thành với mọi người. Những ai từng gặp bà thường nhận thấy sự mộc mạc trong cách nói chuyện và cách ứng xử.
Có lẽ điều đó bắt đầu từ căn nhà nhỏ năm xưa, nơi người mẹ không dạy con bằng những bài học dài dòng, mà bằng đôi bàn tay lao động, bằng chiếc áo vá sạch sẽ, bằng bát cơm sẻ chia cho hàng xóm và bằng câu nói nhẹ nhàng:
– Sống giản dị để lòng mình được thanh thản.
Đêm xuống, cô bé Bình nằm nghe tiếng gió ngoài hiên. Em nghĩ về mẹ và những điều mẹ vừa dạy. Khi ấy em chưa biết sau này mình sẽ đi một con đường dài, sẽ gặp nhiều người và làm nhiều việc lớn.
Nhưng em đã hiểu một điều rất quan trọng:
Con người có thể không giàu của cải, nhưng vẫn có thể giàu lòng nhân hậu, giàu sự tử tế và giàu nhân cách.
Và đó chính là món quà quý nhất mà người mẹ đã để lại cho cô con gái của mình.



