Khác

NGƯỜI MẸ ĐẾM GIÓ TRƯỚC NGÕ

Chờ con đến khi không còn phân biệt được ngày và đêm

Ninh Bình20/04/2026Chi đoàn Ngô Tân (Đoàn phường Tiên Sơn)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ở một làng nhỏ ven biển miền Trung, người ta quen với hình ảnh một người mẹ già ngồi trước hiên nhà mỗi chiều. Không ai nhớ rõ bà bắt đầu ngồi đó từ khi nào, chỉ biết rằng… ngày nào cũng vậy.

Bà tên là N., có một người con trai duy nhất nhập ngũ năm 1971.

Ngày con đi, bà gói cho con một nắm cơm, vài con cá khô. Bà không khóc, chỉ đứng nhìn theo cho đến khi bóng con khuất hẳn sau con đường cát trắng.

Những lá thư đầu tiên vẫn gửi về đều đặn. Con bà kể chuyện hành quân, kể chuyện rừng núi, dặn bà giữ sức khỏe.

Rồi thư thưa dần.

Rồi mất hẳn.

Một ngày, người ta mang về một tờ giấy báo tử.

Bà không khóc.

Bà chỉ hỏi:
“Có chắc là nó không về nữa không?”

Không ai trả lời được câu hỏi ấy.

Từ hôm đó, bà bắt đầu ngồi trước ngõ mỗi chiều. Ban đầu, bà còn phân biệt được ngày nào là ngày nào. Sau này, mọi thứ trôi đi như nhau — chỉ còn lại một thói quen: chờ.

Bà nói với hàng xóm:
“Nó đi xa… chứ không phải mất. Đi xa thì phải có ngày về.”

Năm tháng trôi qua, lưng bà còng xuống. Mắt mờ dần. Nhưng mỗi khi nghe tiếng xe ngoài đường, bà vẫn cố đứng dậy, bước ra nhìn.

Có lần, một người lính trẻ đi ngang qua, bà gọi lại, hỏi rất lâu. Rồi bà nhìn thật kỹ khuôn mặt cậu, như tìm kiếm một điều gì đó.

Cuối cùng bà lắc đầu, quay vào nhà.

“Không phải nó…”

Những năm cuối đời, bà không còn nhớ rõ nhiều thứ. Nhưng mỗi chiều, bà vẫn ra ngồi trước ngõ.

Ngày bà mất, người ta thấy cửa nhà vẫn mở.

Chiếc ghế tre vẫn đặt đúng vị trí cũ.

Như thể… bà chỉ vừa đứng dậy đi đâu đó, và vẫn đang chờ một người chưa kịp trở về.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn