Cựu chiến binh

NGƯỜI MẸ ĐẾM NGÀY TRONG IM LẶNG (1)

Câu chuyện nhìn chiến tranh từ phía người mẹ – nơi không có súng đạn, nhưng mỗi ngày trôi qua đều là một ngày dài trong nỗi chờ đợi lặng thầm.

Hưng Yên02/01/2026Bùi Cẩm Bích (Trường Tiểu học Thụy Quỳnh)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong khi người lính đếm ngày bằng ca gác, bằng trận đánh, thì ở quê nhà, người mẹ đếm ngày bằng im lặng.

Mỗi sáng, mẹ ông Bùi Văn Chốn vẫn dậy sớm. Quét sân. Nhặt rau. Nấu cơm. Mọi việc diễn ra như trước khi con đi.

Nhưng trong lòng bà, mỗi ngày đều nặng như nhau.

Không có thư. Không có tin. Không biết con đang ở đâu. Không biết còn sống hay đã chết. Nhưng bà không hỏi ai. Không than với ai.

Bà chỉ lặng lẽ đếm ngày.

Nghe tiếng xe dừng trước ngõ, tim bà thắt lại. Nghe có người gọi tên con, bà giật mình. Nhưng rồi mọi thứ lại trở về yên lặng.

Bà tin con mình còn sống, không phải vì có bằng chứng, mà vì người mẹ không cho phép mình tin điều ngược lại.

Ông Chốn sau này mới hiểu: chiến tranh không chỉ lấy đi tuổi trẻ của người lính, mà còn lấy đi sự bình yên của người mẹ ở hậu phương.

Ông nói:
“Chúng tôi ra trận có đồng đội. Còn mẹ tôi, bà chờ đợi một mình.”

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
NGƯỜI MẸ ĐẾM NGÀY TRONG IM LẶNG (1) | Câu chuyện thời hoa lửa