“Người mẹ đếm từng mùa lúa để chờ con”
Ở xã Kim Mỹ (Kim Sơn), chúng tôi gặp bà Phạm Thị Dậu (92 tuổi). Bà ngồi trước hiên, mắt nhìn xa xăm ra cánh đồng.
Bà có một người con trai duy nhất. Anh lên đường khi mới 19 tuổi.
“Ngày nó đi, nó bảo: ‘Mẹ đợi con về ăn cơm.’”
Bà cười khi kể lại, nhưng đôi mắt đã ướt.
Từ đó, mỗi mùa lúa, bà lại đếm thời gian.
“Một vụ… rồi hai vụ… rồi ba vụ…”
Ban đầu, thư còn gửi về đều. Những dòng chữ giản dị: hỏi thăm sức khỏe, kể chuyện đơn vị.
“Có lần nó viết: ‘Con nhớ cơm mẹ nấu.’”
Rồi thư thưa dần.
Một ngày, cán bộ xã đến nhà. Bà nhìn thấy là hiểu.
“Lúc đó… bà không nghe được gì nữa.”
Bà không khóc ngay. Bà chỉ ngồi lặng, tay vẫn cầm chiếc khăn con trai để lại.
“Nhiều năm sau, mỗi lần gặt lúa, bà vẫn nhớ đến nó.”
Giờ đây, cánh đồng vẫn xanh. Nhưng người trở về thì không còn.
Bà nói với chúng tôi:
“Các cháu bây giờ có thể không hiểu hết… nhưng hãy sống sao cho xứng đáng.”



