Cựu chiến binh

NGƯỜI MẸ ĐI QUA CHIẾN TRANH

Đà Nẵng18/05/2026Chi đoàn Trường THCS Huỳnh Thúc Kháng (Chi đoàn Trường THCS Huỳnh Thúc Kháng)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

NGƯỜI MẸ ĐI QUA CHIẾN TRANH

Giữa những năm tháng chiến tranh khốc liệt, nơi mảnh đất Tam Anh đầy bom đạn, có một người phụ nữ nhỏ bé đã lặng lẽ sống và chiến đấu bằng cả tuổi thanh xuân của mình. Đó là bà Trần Thị Sương.

Sinh năm 1946, bà lớn lên trong những ngày quê hương chìm trong khói lửa. Khi tuổi đời còn rất trẻ, bà đã tham gia hoạt động cách mạng. Ban ngày, bà phải ẩn mình trong những căn hầm bí mật chật hẹp, tối tăm, nơi không có ánh mặt trời, không có tiếng cười, chỉ có sự ngột ngạt và nỗi lo bị phát hiện bất cứ lúc nào. Có những đêm mưa lạnh, nước tràn vào hầm đến tận đầu gối, bà vẫn cắn răng chịu đựng, im lặng đến nghẹt thở để giữ an toàn cho đồng đội.

Khi màn đêm buông xuống, bà lại lặng lẽ bước đi giữa hiểm nguy. Người con gái ấy đào hầm, chuyển tin, làm liên lạc trong sự truy lùng gắt gao của kẻ thù. Mỗi bước chân là một lần đối mặt với cái chết. Có lúc bà bị bắt. Những trận đòn roi, những cuộc tra tấn tàn nhẫn tưởng như có thể quật ngã một người phụ nữ yếu mềm. Họ dụ dỗ, đe dọa, ép bà khai ra cơ sở cách mạng. Nhưng không. Người con gái của quê hương Tam Anh năm ấy vẫn giữ im lặng, giữ trọn lời thề son sắt với Tổ quốc.

Ở bà không chỉ có lòng dũng cảm, mà còn là một trái tim đầy yêu thương và sự hy sinh cao cả. Bà đã dành cả tuổi trẻ của mình cho quê hương mà không màng đến hiểm nguy hay mất mát.

Ngày đất nước hòa bình, bà trở về với cuộc sống đời thường, dựng xây mái ấm cùng ông Đoàn Văn Bương. Ông bà sinh được năm người con. Những tưởng chiến tranh đã khép lại để gia đình được sống những ngày bình yên. Nhưng chiến tranh đâu chỉ lấy đi tuổi trẻ. Nó còn để lại những vết thương âm thầm kéo dài mãi về sau.

Một người con của ông bà đã hy sinh.

Nỗi đau ấy như một nhát cắt sâu vào trái tim của người mẹ từng đi qua bom đạn mà chưa từng khuất phục. Người ta vẫn thường nghĩ rằng những người từng trải qua chiến tranh sẽ quen với mất mát. Nhưng không có nỗi đau nào lớn hơn nỗi đau mất con. Từ ngày ấy, trong căn nhà nhỏ nơi quê hương Bình An, có những đêm người mẹ lặng lẽ ngồi nhìn xa xăm, đôi mắt đỏ hoe mà không nói thành lời.

Thế nhưng, cũng như những năm tháng chiến tranh, bà vẫn âm thầm chịu đựng. Không than vãn. Không gục ngã. Bà sống giản dị, hiền hậu, dành tình yêu thương cho gia đình và con cháu, như một ngọn lửa nhỏ vẫn bền bỉ cháy qua bao giông bão.

Cuộc đời của bà Trần Thị Sương là câu chuyện đẹp về lòng yêu nước, về sự thủy chung son sắt và đức hy sinh thầm lặng của người phụ nữ Việt Nam. Những năm tháng ấy đã lùi xa, nhưng hình ảnh người mẹ, người chiến sĩ năm xưa vẫn khiến thế hệ hôm nay xúc động và biết ơn sâu sắc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn