Người mẹ đi tìm con
Mẹ VNAH Nguyễn Thị Lê, Chồng mẹ là Liệt sĩ Võ Văn Nầy, hy sinh năm 1972; người con trai duy nhất - Liệt sĩ Võ Văn Rọi hy sinh năm 1973.
Mẹ VNAH Nguyễn Thị Lê kể về những năm tháng tiễn chồng, tiễn con lên đường tham gia chiến đấu.
Tấm ảnh anh Rọi chụp tại đơn vị trong những ngày tham gia kháng chiến được gửi về cho mẹ, đâu ngờ lại là di ảnh sau này. Ngày nghe tin con hy sinh, mẹ cầm theo tấm ảnh, lặn lội đi khắp nơi với hy vọng tìm được thi thể người con trai duy nhất.

Mẹ ra huyện, đi đến nhà tù Côn Ðảo, Phú Quốc, thấy đứa nào dáng người thấp thấp, cứ nghĩ đó là con mình. Không tìm được con, gia đình lại mướn ghe ngược về Cà Mau, đến tuyến Kinh xáng Ðội Cường, về nơi con chiến đấu cuối cùng. Hơn 1 ngày, từ sáng đến khuya cũng tìm được thi thể con trai dưới sâu lớp đất, mặc cho manh áo mẹ may, đưa con về quê hương”, Mẹ VNAH Nguyễn Thị Lê kể. Câu chuyện ngắt quãng trong nỗi xúc động, mẹ nghẹn ngào lau nước mắt.
Chồng và người con trai duy nhất hy sinh trong kháng chiến chống Mỹ cứu nước, mẹ Lê khi ấy cũng là đảng viên, ngày đêm chiến đấu cho quê hương, tạm gác lại nỗi đau riêng. 91 tuổi đời, hơn 65 năm tuổi Ðảng, dù tuổi cao nhưng mẹ vẫn nhớ ký ức về thời đấu tranh gian khổ giành độc lập dân tộc.
Ðôi tay đầy vết thời gian, khẽ run lên khi cầm di vật là đôi dép cũ của chồng; hay chiếc máy phát thanh cũ mà “hồi đó chồng thường mở nghe tin đài Giải phóng”. Những tấm ảnh dù phai màu cùng thời gian nhưng mẹ vẫn giữ gìn như báu vật. Vì với mẹ, kỷ vật ấy lưu giữ năm tháng không quên khi mẹ tự hào tiễn chồng, tiễn con lên đường vì đất nước. Ngậm ngùi nhận 2 tin báo tử, nỗi đau quá lớn, nhưng với tinh thần trung kiên, mẹ nén nỗi đau để cùng đồng chí, đồng đội hoàn thành nhiệm vụ được Ðảng phân công.



