Bài viết

“Người mẹ đi tìm con” – chuyện kể của mẹ Đặng Thị Tư, Quảng Nam

“Người mẹ đi tìm con” – chuyện kể của mẹ Đặng Thị Tư, Quảng Nam

Hải Phòng15/01/2026Đoàn Phường Ngô Quyền (Đoàn Phường Ngô Quyền)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tôi là Đặng Thị Tư, năm nay 86 tuổi.
Tôi có ba người con trai, cả ba đều đi bộ đội.
Thằng cả đi năm 1966, thằng hai đi năm 1968, thằng út năm 1971 – rồi không đứa nào trở về.

Ngày hòa bình, làng trên xóm dưới ai cũng mừng, còn tôi ngồi một góc, nhìn ra cánh đồng, không khóc được.
Mấy năm sau, tôi bắt đầu đi tìm con.
Tôi gói ít cơm, mang tấm bản đồ nhà nước in, cứ nghe nơi nào có mộ vô danh là tới. Có khi đi bộ cả chục cây số, chỉ để nhìn bia khắc mấy chữ: “Liệt sĩ chưa rõ tên”.

Một lần, ở Nghệ An, tôi gặp một cựu chiến binh. Ông nói:

“Tôi nhớ có một cậu lính tên Hòa, người Quảng Nam, hy sinh ở dốc Ba Rền. Cậu ấy cười hiền lắm.”
Tôi nghe, tim run lên, vì Hòa là tên thằng út tôi.
Tôi đến đó, thắp ba nén nhang. Gió thổi, hương bay nghi ngút. Tôi chỉ nói nhỏ:
“Hòa ơi, mẹ tìm được con rồi, dù chỉ là nắm đất, mẹ vẫn thương con như ngày nào.”

Giờ tôi già rồi, chỉ mong còn sức để chăm mộ cho con, vì tôi biết:
Con tôi đã nằm trong lòng đất, còn tôi – nằm trong lòng nhớ thương.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
“Người mẹ đi tìm con” – chuyện kể của mẹ Đặng Thị Tư, Quảng Nam | Câu chuyện thời hoa lửa