NGƯỜI MẸ ĐIỆN BÀN VÀ NỖI ĐAU HÓA THÀNH BẢN HÙNG CA
Có những nỗi đau đủ sức quật ngã bất kỳ ai, nhưng cũng có những trái tim đã biến bi thương tột cùng thành "chất thép" kiên cường để đứng dậy đi qua dông bão. Giữa vùng đất lửa Điện Bàn (Quảng Nam), câu chuyện về cuộc đời Anh hùng LLVTND Đặng Thị Én — người phụ nữ bị địch ép chứng kiến chồng bị sát hại, lần lượt mất hai con nhỏ khi mới 3 ngày tuổi nhưng vẫn kiên cường cầm súng trở lại chiến trường — chính là một biểu tượng bất tử về sự hy sinh thầm lặng của người phụ nữ Việt Nam thời hoa lửa.

NGƯỜI MẸ ĐIỆN BÀN VÀ NỖI ĐAU HÓA THÀNH BẢN HÙNG CA
Có những nỗi đau đủ sức quật ngã bất kỳ ai, nhưng cũng có những trái tim đã biến bi thương tột cùng thành "chất thép" kiên cường để đứng dậy đi qua dông bão. Giữa vùng đất lửa Điện Bàn (Quảng Nam), câu chuyện về cuộc đời Anh hùng LLVTND Đặng Thị Én — người phụ nữ bị địch ép chứng kiến chồng bị sát hại, lần lượt mất hai con nhỏ khi mới 3 ngày tuổi nhưng vẫn kiên cường cầm súng trở lại chiến trường — chính là một biểu tượng bất tử về sự hy sinh thầm lặng của người phụ nữ Việt Nam thời hoa lửa.
Năm 1967, giữa không gian mịt mù bom đạn, cô gái du kích Đặng Thị Én đón nhận niềm hạnh phúc ngắn ngủi khi sinh đôi hai con trai. Nhưng rồi bi kịch ập đến đập tan tổ ấm nhỏ. Trong một lần về thăm vợ con, người chồng cán bộ cách mạng của bà bị địch phục kích sát hại ngay trước cửa nhà. Đau đớn đến xé lòng, bà bị kẻ thù ép phải chứng kiến tận mắt cảnh chồng hy sinh trong khi tay vẫn đang ôm hai đứa trẻ sơ sinh chưa ráo mùi sữa. Sau những ngày bị địch giam cầm, trở về tay trắng, vì thiếu sữa mẹ và hoàn cảnh kiệt quệ, hai người con thơ của bà cũng lần lượt trút hơi thở cuối cùng.
Chiến tranh chỉ trong chớp mắt đã cướp đi của bà tất cả: chồng, con và 3 người anh em ruột. Nhưng giữa đống tro tàn của sự mất mát, người mẹ trẻ Điện Bàn đã tự xóc lại tinh thần bằng một quyết định đanh thép:
"Đau đớn, suy sụp cũng không được. Còn sống thì phải đứng dậy mà đánh giặc!"
Năm 1968, giữa lúc chiến sự Mậu Thân bùng nổ dữ dội nhất trên đất Quảng Nam, bà Đặng Thị Én xin trở lại chiến trường. Người nữ giao liên, trinh sát ấy đã đơn độc đi qua hàng trăm chốt phục kích, mang thư hỏa tốc xuyên vùng địch hậu. Khi bị giặc bắt tại Gò Nổi, bà dũng cảm nuốt luôn mảnh giấy ghi mật mã tác chiến vào bụng để bảo vệ bí mật; chấp nhận chịu đựng những đòn tra tấn tàn khốc nhất mà không một lời xưng khai.
Đi qua chiến tranh với cơ thể mang đầy di chứng tra tấn và những cơn sốt rét ác tính, bà Đặng Thị Én trở về với cuộc sống đời thường, giản dị cống hiến cho công tác giáo dục và chính sách tại Đà Nẵng. Khi được hỏi về những chiến công lẫy lừng của mình, người nữ anh hùng chỉ mỉm cười hiền hậu: "Tui chỉ là người lính ôm thù nhà, đền nợ nước."
Giờ đây, sống giữa những ngày tháng hòa bình, nhìn lại cuộc đời của bà, thế hệ trẻ hôm nay không khỏi lặng người xúc động. Hòa bình mà chúng ta đang có hôm nay không chỉ được đổi bằng giọt mồ hôi, mà được đánh đổi bằng nước mắt, bằng sự hy sinh tột cùng của những người Mẹ, người chị như bà Đặng Thị Én. Xin nghiêng mình trước nỗi đau và khí tiết kiên cường của Mẹ — ngọn lửa bất tử soi đường cho chúng con trân trọng và giữ gìn gấm vóc quê hương!


