Bài viết

NGƯỜI MẸ ĐỢI CON QUA MỘT MÙA CHIẾN TRANH

Vũ Thị Ánh Nguyệt

Hải Phòng22/08/2026xã Nam An Phụ (Xã Nam An Phụ)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ngày người con lên đường, người mẹ chỉ đứng trước hiên nhà.

Bà không khóc.

Có lẽ bởi bà biết, nếu mình khóc, người con sẽ càng khó bước đi.

Bà chỉ sửa lại chiếc ba lô trên vai con, dặn vài câu rất nhỏ:

“Đi đường nhớ giữ sức.”

Rồi nhìn theo bóng con khuất dần cuối con đường làng.

Những năm sau đó, người mẹ sống bằng những lá thư.

Mỗi lần người đưa thư đi qua đầu ngõ, bà lại bước ra.

Có thư thì vui.

Không có thư thì lại quay vào nhà, tự nhủ:

“Chắc đường xa, thư chưa về.”

Bà không biết rằng có những lá thư đã không bao giờ được viết nữa.

Mùa này qua mùa khác.

Cây trước sân lớn lên.

Những đứa trẻ trong làng lần lượt trưởng thành.

Chỉ có người mẹ vẫn giữ nguyên một thói quen:

Mỗi chiều, bà lại nhìn ra con đường cũ.

Có lẽ trong lòng bà, người con vẫn đang đi đâu đó ngoài kia.

Và rồi một ngày, tin báo về.

Người con sẽ không trở về nữa.

Bà không khóc trước mọi người.

Chỉ lặng lẽ bước vào căn phòng nhỏ, lấy chiếc áo cũ của con ra ôm vào lòng.

Có những người mẹ không được nhìn thấy ngày con trở về.

Họ đã dành cả tuổi trẻ còn lại để chờ một tiếng gọi ngoài cổng.

Chiến tranh có thể lấy đi một người con. Nhưng không thể lấy đi tình yêu của một người mẹ dành cho con mình.

Và có lẽ, trong rất nhiều ngôi nhà năm ấy, vẫn có những người mẹ đã chờ một bóng người đi qua cánh cửa cho đến tận cuối đời.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn