Người mẹ đón con từ "Cửa tử" trở về:
Ngày giải phóng, có những người mẹ đã lập bàn thờ con từ nhiều năm trước bỗng vỡ òa khi thấy bóng dáng thân thuộc đẩy cổng bước vào. Anh lính trở về với một cánh tay đã mất, bộ quân phục sờn rách, nhưng nụ cười vẫn rạng rỡ như nắng tháng Tư. Mẹ run rẩy tháo tấm ảnh trên bàn thờ xuống, vừa khóc vừa mắng yêu: "Tổ tiên phù hộ, sao con không báo tin cho mẹ sớm?". Những cuộc đoàn tụ kỳ diệu ấy đã xóa đi màu tang tóc trên khắp xóm làng, biến nỗi đau thắt nghẹn thành những giọt nước mắt của hạnh phúc t
Ngày giải phóng, có những người mẹ đã lập bàn thờ con từ nhiều năm trước bỗng vỡ òa khi thấy bóng dáng thân thuộc đẩy cổng bước vào. Anh lính trở về với một cánh tay đã mất, bộ quân phục sờn rách, nhưng nụ cười vẫn rạng rỡ như nắng tháng Tư. Mẹ run rẩy tháo tấm ảnh trên bàn thờ xuống, vừa khóc vừa mắng yêu: "Tổ tiên phù hộ, sao con không báo tin cho mẹ sớm?". Những cuộc đoàn tụ kỳ diệu ấy đã xóa đi màu tang tóc trên khắp xóm làng, biến nỗi đau thắt nghẹn thành những giọt nước mắt của hạnh phúc tột cùng, viết tiếp chương mới cho những mái nhà không còn tiếng súng.



