Người có công giúp đỡ cách mạng

Người mẹ gánh đạn bên dòng Thạch Hãn

Trong những năm tháng ác liệt của cuộc kháng chiến chống Mỹ, vùng đất Quảng Trị là một trong những chiến trường khốc liệt nhất. Bom đạn trút xuống ngày đêm, đặc biệt trong mùa hè đỏ lửa năm 1972. Nhưng giữa khói lửa chiến tranh, nhiều người dân bình dị đã trở thành những “chiến sĩ thầm lặng”. Một trong số đó là Nguyễn Thị Tơ, một người phụ nữ nông dân sống bên bờ sông Thạch Hãn.

Quảng Trị05/03/2026Trương Quang Ngọc (Đoàn Sở Văn hóa, Thể thao và Du lịch)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong những năm tháng ác liệt của cuộc kháng chiến chống Mỹ, vùng đất Quảng Trị là một trong những chiến trường khốc liệt nhất. Bom đạn trút xuống ngày đêm, đặc biệt trong mùa hè đỏ lửa năm 1972. Nhưng giữa khói lửa chiến tranh, nhiều người dân bình dị đã trở thành những “chiến sĩ thầm lặng”. Một trong số đó là Nguyễn Thị Tơ, một người phụ nữ nông dân sống bên bờ sông Thạch Hãn. Bà Tơ khi ấy đã ngoài 40 tuổi. Chồng bà tham gia bộ đội từ những năm đầu kháng chiến, còn bà ở nhà nuôi con và tham gia tiếp tế cho bộ đội địa phương. Ngôi nhà nhỏ của bà nằm gần Sông Thạch Hãn, nơi nhiều đơn vị bộ đội phải vượt sông để vào chiến trường. Mỗi khi trời tối, bà lại cùng vài người dân trong làng lặng lẽ gánh gạo, muối, thuốc men ra bờ sông. Những chuyến hàng nhỏ ấy được chuyển cho các chiến sĩ chuẩn bị vượt sông vào thành cổ. Có những đêm pháo sáng rực trời, máy bay gầm rú trên đầu. Bà Tơ vẫn cặm cụi đi trong bóng tối, vai gánh hai thúng đạn hoặc lương thực. Có lần bom rơi rất gần, đất đá tung lên, nhưng bà chỉ phủi bùn trên áo rồi tiếp tục bước đi. Một chiến sĩ trẻ từng hỏi bà: “Má Tơ ơi, má sợ không?” Bà cười hiền:
“Các con còn ra trận được, má gánh chút gạo có gì mà sợ.” Trong Trận chiến Thành cổ Quảng Trị 1972, nhiều đơn vị bộ đội đã chiến đấu suốt 81 ngày đêm trong điều kiện vô cùng khắc nghiệt. Những chuyến gánh hàng âm thầm của người dân như bà Tơ đã góp phần giúp bộ đội có thêm lương thực, đạn dược và niềm tin để trụ vững. Sau chiến tranh, khi hòa bình trở lại, bà Tơ vẫn sống giản dị trong ngôi nhà cũ bên dòng Thạch Hãn. Mỗi lần đi qua bến sông, bà thường lặng lẽ thắp hương tưởng nhớ những người lính đã nằm lại nơi này. Người dân trong vùng vẫn nhắc về bà như một “người mẹ của chiến trường”. Không cầm súng, không ra trận, nhưng những bước chân gánh đạn của bà trong đêm tối đã góp phần viết nên một phần ký ức hào hùng của miền Trung thời hoa lửa.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn