Người Mẹ Gánh Gạo
Hậu phương bền bỉ tiếp sức tiền tuyến.

Mỗi đêm, mẹ Tám lại gánh từng bao gạo vượt đường làng tối om để tiếp tế cho bộ đội. Dù tuổi cao và lưng đã còng, bà chưa bao giờ than mệt. Có hôm mưa lớn làm đường trơn trượt, bà vẫn ôm chặt bao gạo trong lòng. Một chiến sĩ trẻ chạy đến đỡ giúp nhưng bà xua tay: “Các con còn phải ra trận.” Ánh đèn dầu hắt lên gương mặt đầy nếp nhăn của người mẹ già. Trong chiến tranh, những con người bình dị ấy đã âm thầm góp sức cho đất nước. Bao hạt gạo nhỏ đã nuôi lớn cả một niềm tin chiến thắng.



